Chương 105

Nhưng giờ phút này, Ngu Điềm không rảnh nghĩ tới những thông tin khác trong lời của Ngôn Minh, cũng không nghĩ tới bảo vệ Tề Tư Hạo, cô chỉ bắt được một trọng điểm.

Ngu Điềm xụ mặt: “Anh vừa mới nói đồng ý yêu cầu muốn anh làm bạn trai của em, nhưng khi nào thì em yêu cầu anh? Từ khi nào em nói muốn làm bạn gái của anh? Anh ở đó đơn phương đồng ý cái gì?”

Ngôn Minh nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Em không nói nhưng tất cả hành vi của em đều có ý này.”

Ngôn Minh nói tới đây, bắt đầu nghiêm túc liệt kê: “Ví dụ như em đút cho tôi ăn, vì tôi mà mặc quần áo xinh đẹp, mỗi ngày đều dùng ánh mắt không ngừng dõi theo tôi, lại rất có thủ đoạn mà gọi ‘anh trai’, uống say hôn tôi, ghen với Trần Hi…”

Ngu Điềm quả thực xấu hổ tới mức nghe không nổi nữa.

Lời thì nói vậy quả thực không sai, Ngu Điềm cũng xác thật có ý đồ gây rối với Ngôn Minh, nhưng…

Nhưng nói thì nói vậy, Ngu Điềm không khỏi có chút thẹn quá hóa giận.

“Ai? Ai theo đuổi anh? Em không có!”

Ngu Điềm tức chết: “Cho nên anh đồng ý cái gì? Em mới không muốn theo đuổi anh đâu! Anh đồng ý cũng vô dụng! Bởi vì em không đồng ý! Anh không phải là bạn trai của em!”

“Giá trị thị trường của em rất tốt, không cần tự mình theo đuổi đàn ông, đều là đàn ông theo đuổi em, anh cũng chưa đi theo trình tự theo đuổi em, anh không thể làm bạn trai em! Không đủ tư cách!”

Ngu Điềm muốn chạy, nhưng lại bị thân hình cao lớn của Ngôn Minh ngăn lại.

Gương mặt của người đàn ông ẩn trong bóng tối, không nhìn thấy rõ biểu cảm, nhưng từ giọng điệu có thể nghe ra được sự tức giận và không cam lòng.

Anh nghiêm túc hỏi: “Vì sao tôi lại không đủ tư cách?”

Ánh mắt Ngôn Minh khẽ lướt qua mặt Ngu Điềm, sau đó dời đi nhìn về hướng khác, người đàn ông này như đang nói cho Ngu Điềm nghe, lại như đang lẩm bẩm tự nói với chính mình: “Không phải trước đó còn nói, muốn cùng tôi viết tên trong sổ hộ khẩu sao? Nói rất sùng bái tôi, hy vọng có người nhà như vậy, kết quả hiện tại lại dễ dàng từ bỏ? Còn loại trừ tư cách của tôi. Trước đó không phải đối xử với tôi tốt lắm à?”

“…………” Đây là chuyện từ năm nào tháng nào rồi!

Hơn nữa!

Ngu Điềm không nhịn được âm thầm trợn trắng mắt, cô không cam lòng yếu thế trừng mắt với Ngôn Minh: “Có cần em phải nhắc lại cho anh nhớ không? Mẹ em và ba anh xem mắt thất bại rồi, ba anh cũng đã có đối tượng mới, về sau anh và em cũng cũng không phải người một nhà, em hiện giờ còn làm gì cho phí sức! Đương nhiên lựa chọn từ bỏ rồi!”