Trước ánh mắt không thể tin nổi của Ngôn Minh, Ngu Điềm quyết định đổi một cách khác: “Ngôn Minh, không phải đơn phương tuyên bố cái gì thì chính là cái đó, chẳng lẽ em nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai đi trên đường, em chỉ cần tuyên bố người này là bạn trai của em, thì người đó liền thật sự biến thành bạn trai của em?”
“Không thể.”
Ngu Điềm vừa định theo lời hướng dẫn từng bước nói tiếp, lại nghe thấy Ngôn Minh kiên quyết nói: “Bởi vì bạn trai của em là tôi, em không thể tuyên bố người khác là bạn trai của mình.”
“………….”
“Còn nữa, cái gọi là xác minh hợp ý, đương nhiên là chúng ta có.” Ngôn Minh hiển nhiên tức giận không hề nhẹ, nhưng vẫn nỗ lực giữ vững bình tĩnh: “Tôi đã nói tôi đồng ý, vậy nên sau khi chúng ta xác lập quan hệ, tôi mới hôn em.”
“Anh đồng ý cái gì?”
“Đồng ý yêu cầu muốn tôi làm bạn trai của em.” Ngôn Minh tương đối bình thản: “Là thời điểm tôi hôn em đã nói. Tôi cũng không chơi trò mập mờ với em, chưa từng. LúLúc tôi hôn em, ở trong lòng tôi thì em đã là bạn gái của tôi rồi. Chỉ có mình em không cho tôi danh phận, không coi tôi là bạn trai, giống như tra nữ muốn câu tôi, còn thân mật như vậy với Tề Tư Hạo.”
Ngu Điềm ngơ ngác, nhìn Ngôn Minh bình thường tích chữ như vàng hiện giờ miệng lưỡi lưu loát, trật tự rõ ràng như đang thi hùng biện…
“Tề Tư Hạo không phải ở bên Cao Mân sao? Đàn ông kiểu gì thế, có đạo đức hay không? Lúc trước vì để tạo cơ hội ở cùng với Cao Mân mà trộm ô của tôi, hiện giờ vừa theo đuổi Cao Mân vừa hỏi han em ân cần, chẳng hề có ý thức giữ khoảng cách an toàn với bạn khác giới, vừa rồi còn nói Đỗ Nhất Lâm và Trương Thiên Hậu rất xứng đôi với em. Tốt xấu gì cũng được luân chuyển tới khoa mắt làm việc, sao mắt nhìn người lại kém vậy? Tôi thấy cậu ta đừng làm kiểm tra mắt cho bệnh nhân nữa, tự mình xếp hàng tới chỗ tôi lấy số khám bệnh đi. Cạy góc tường nhà tôi, kéo người của tôi đi tham gia mấy buổi giao lưu gặp mặt bác sĩ luân chuyển gì đó, chính là cậu ta đúng không? Rảnh rỗi vậy thì cho cậu ta trực đêm thêm hai ngày nữa…”
Ngôn Minh còn nói mãi không dứt. Từ giây phút anh mở miệng, Ngu Điềm mới biết được hóa ra trong lòng anh có ý kiến lớn như vậy đối với Tề Tư Hạo…
Chẳng qua, Ngôn Minh nói một hồi xong, đến lượt Ngu Điềm trợn mắt há hốc mồm. Nghĩ lại, quả thật đúng là như vậy. Sau lần đầu tiên hôn mình, Ngôn Minh đã từng nói một câu không thể hiểu được “Tôi đồng ý”.