Lúc rời khỏi nhà ăn đi dọc theo hành lang yên tĩnh trong khu văn phòng của bệnh viện, Ngu Điềm cuối cùng không nhịn được: “Anh không có gì muốn nói sao?”
Đối mặt với câu hỏi của Ngu Điềm, Ngôn Minh vẫn mà đúng lý hợp tình lắc đầu: “Không có.”
Anh không có, nhưng Ngu Điềm có!
“Vậy anh nói với người ngoài anh là bạn trai em, anh điên rồi hả?”
“Em hiểu được anh muốn giúp em, nhưng nhất thời xúc động tuyên bố anh là bạn trai em trước mặt Triệu Hân Hân, không chỉ cô ta biết mà tất cả đồng nghiệp trong bệnh viện đi ngang qua đều nghe được. Nói sao thì chuyện này cũng gây ra động tĩnh không nhỏ.”
“Hơn nữa cho dù trong chuyện của Triệu Hân Hân, anh trong lúc gấp gáp vì muốn giúp em nên nói không kịp nghĩ cũng đành, nhưng sao vừa rồi lúc ăn cơm anh còn nói vậy với Tề Tư Hạo? Anh cảm thấy giả làm bạn trai em rất thú vị sao?”
Ngu Điềm lúc đầu còn bình tĩnh, như càng nói thì trong lòng càng tủi thân, cảm xúc tức giận giống như bọt nước dần dần nổi lên, thời gian sủi bọt chậm hơn một chút, nhưng lượng bọt cũng không nhỏ.
Cô càng nói càng tức: “Đàn ông như các anh có phải cảm thấy có nhiều thêm vài người bạn gái tin đồn thì như có được chiếm lợi phẩm hoặc huân chương? Anh có nghĩ tới em không? Dựa vào cái gì em vô duyên vô cớ có thêm một người bạn trai không biết từ đâu ra, tương lại phải giải thích còn bị người ta nói là bạn trai cũ…”
Trong lòng Ngu Điềm tràn ngập oán trách đối với mấy lời không có đạo đức chỉ có ý mập mờ của Ngôn Minh, nhưng cô còn chưa kịp nói xong, đã bị Ngôn Minh kinh ngạc cắt ngang…
“Tôi không phải là bạn trai của em?”
Ngôn Minh như vừa nghe được một chuyện hết sức khó tin nào đó, mắt hơi mở to, lặp lại nói: “Ngu Điềm, ý của em là, tôi còn chưa phải là bạn trai của em?”
Ngu Điềm gật đầu xong, cô đang định tiếp tục lên án Ngôn Minh, kết quả ngược lại bị Ngôn Minh trả đũa.
Người đàn ông trước mắt khẽ cau mày, giọng điệu ngạc nhiên mang theo chút nguy hiểm: “Vậy em có ý gì?”
Hả? Vấn đề này không phải nên do chính mình hỏi sao?
Ngu Điềm hơi cáu: “Chính anh tự ngẫm lại xem.”
Sắc mặt Ngôn Minh trở nên khó coi, vẻ mặt như mưa bão sắp đến, anh nhìn chằm chằm Ngu Điềm một lát mới lộ ra biểu tình bừng tỉnh đại ngộ, kèm theo ngữ khí nghiến răng nghiến lợi nói: “Chẳng lẽ đã như vậy rồi, em còn không định xác định quan hệ, còn muốn tiếp tục câu tôi?”