Quyển 1 - Chương 9

Lúc này, giọng hệ thống bỗng nhiên vang lên: [Ký chủ, bây giờ cô là “quái vật” trong phó bản đó, thân phận của cô còn lợi hại hơn bọn họ nhiều! Cái tên người chơi vừa rồi dám rút dao ra hù dọa cô, mau mắng lại anh ta một trận, dạy dỗ cho anh ta nhớ đời!]

Kiều Cửu hiểu rồi.

“Ồ? Mấy người là khách đến thăm sao?”

Kiểu Cửu âm thầm cổ vũ bản thân, nâng cao khí thế, đứng trên bậc thềm nhìn xuống Diệp Kỳ từ trên cao.

Giọng nói còn cố ý kéo dài âm cuối, cao quý mà kiêu kỳ: “Vậy vừa rồi anh cầm dao dọa tôi là ý gì hả? Anh có tin tôi gọi người đá anh ra ngoài ngay bây giờ không!”

Lời nói có vẻ ngạo mạn và cay nghiệt, nhưng vào tai người đàn ông lại chẳng khác nào đường mật, mềm mại, dịu dàng, giống như kẹo bông gòn bị nướng chảy.

Chẳng giống đe dọa chút nào, giống làm nũng thì đúng hơn.

Diệp Kỳ nhìn má cô đỏ lên vì tức giận, như một con mèo quý tộc kiêu kỳ đang xù lông.

Trước đây, nếu ai dám nói chuyện với anh kiểu đó, dù có là boss của phó bản đi nữa, anh cũng có thể lột da róc xương, tiện tay vung dao tiễn về chầu trời, nhưng hôm nay…

Kiều Cửu đứng đối diện với gương mặt lạnh lùng của Diệp Kỳ, thấy anh không nói lời nào, trong lòng có hơi chùn bước — người này trông lạnh lùng quá.

Mà cô lại sợ nhất kiểu mặt đơ như vậy…

Nhưng hệ thống nói rồi, thân phận của cô lợi hại, không được sợ.

Nghĩ đến lời hệ thống, sống lưng mềm yếu của Kiều Cửu lập tức thẳng lên, khí thế lại trở về, hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Kỳ.

Diệp Kỳ nói: “Xin lỗi, là tôi sai, đã dọa cô sợ.”

[Cười chết mất, cuối cùng cũng có ngày được thấy Diệp Thần xin lỗi.]

[Quỳ rồi, vợ tôi đáng yêu quá không ai cưỡng lại nổi.]

[+1.]

[+1001.]

[Ký chủ, cô hiền quá rồi đó! Phải cho hắn một bài học! Nhân vật của cô là tiểu thư kiêu ngạo và ác độc, phải hung dữ hơn nữa!]

Hung dữ hơn nữa à?

Kiều Cửu cố gắng suy nghĩ, rồi nảy ra một ý.

“Cộc cộc cộc.”

Cô mang giày cao gót, bước đi kiêu sa từ trên bậc thềm xuống, tới trước mặt Diệp Kỳ, giơ tay nhỏ nhắn ra đẩy mạnh vào ngực anh.

Ý đồ muốn đẩy anh xuống bậc thang.

Hai bậc thang cơ mà, chắc ngã là ngỏm luôn nhỉ?

Mặc dù ý nghĩ đó có hơi ác độc, nhưng giờ cô là búp bê tà ác, phải làm chuyện xấu.

Cô dồn sức đẩy.

Kết quả… Người đàn ông đó không hề nhúc nhích.

“Ơ…”

Sao lại không đẩy được? Có khi nào tại cô chỉ dùng một tay?

Vậy thì thêm tay nữa thử xem…

Và rồi Kiều Cửu thử dùng hai tay đẩy.

“Ưm…” Diệp Kỳ phát ra một tiếng rên nhẹ.

Ơ?

Hình như có tác dụng rồi thì phải? Xem ra phải dùng hai tay mới được.

Diệp Kỳ cúi đầu, nhìn bàn tay nhỏ mềm đang áp trên ngực mình, vành tai hơi đỏ lên.

Với anh mà nói, lực đẩy của thiếu nữ như một con thú nhỏ quậy phá.

Những ngón tay trắng trẻo mềm mại kia cứ tiếp tục cố sức đẩy, như thể không đẩy được anh ngã xuống thì quyết không bỏ qua.

Trong mắt Diệp Kỳ, hành động đó chẳng khác gì đang… tán tỉnh.

Ánh mắt anh sâu dần.

Cô gái này… có ý gì?

Thích anh rồi à?