Sát khí trên gương mặt Diệp Kỳ dần dần tan đi, anh cúi đầu nhìn con búp bê tinh xảo trong tay, ánh mắt trở nên thâm trầm, còn mang theo vài phần hứng thú: “Đây là hình dạng cuồng hóa của em sao?”
Diệp Kỳ nhấc Kiều Cửu lên trước mặt, chăm chú quan sát.
Trước mắt anh là một con búp bê nhỏ nhắn, dung mạo tinh xảo, đôi mắt tròn xoe phủ một tầng hơi nước mờ ảo, ánh nhìn mang đầy ý oán trách.
Khiến hơi thở anh không kiềm được hơi trầm xuống.
“Xin tôi đi.”
?
Kiều Cửu giận thật rồi.
Trên người cô lập tức lóe lên ánh sáng trắng, chói lòa đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.
“Phịch—”
Và rồi tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Người đàn ông bị đè mạnh xuống đất, còn búp bê nhỏ trong tay anh đã biến mất, thay vào đó là một cô thiếu nữ xinh đẹp ngồi thẳng trên người anh.
“Ưm…”
Diệp Kỳ khẽ bật ra tiếng rên.
Ngẩng đầu lên, anh chạm phải đôi mắt xanh trong veo, thuần khiết như ngọc lưu ly, chỉ tiếc bên trong đó ngập tràn tức giận, nếu không hẳn sẽ càng hoàn mỹ hơn.
Lúc này Kiều Cửu đã trở lại hình dáng ban đầu, ngồi trên người Diệp Kỳ, hai cơ thể dán sát vào nhau, có thể cảm nhận được rõ ràng hơi ấm của đối phương.
Diệp Kỳ sợ cô ngã xuống, một tay khẽ đỡ lấy eo cô, cảm giác mềm mại, mảnh mai truyền đến khiến anh có chút thất thần.
Mềm quá...
Hoàn hồn lại, ánh mắt anh vô thức dừng trên đôi môi hơi sưng đỏ của thiếu nữ.
Sắc mặt Diệp Kỳ chợt tối đi, cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, hai tay siết chặt.
Ngón tay khẽ lướt qua môi cô: “Chuyện này là sao?”
“Do nóng trong người.”
Đối diện đôi mắt đen sâu hun hút của Diệp Kỳ, tim Kiều Cửu khẽ run, đành ngoan ngoãn trả lời.
Nhưng rất nhanh cô chợt nhớ ra, bây giờ cô là quái vật trong trang viên này mà, sao phải sợ con người như anh chứ?
“Nói dối.”
Diệp Kỳ nheo mắt, muốn từ gương mặt cô tìm ra dấu hiệu chột dạ.
Nhưng không biết là cô che giấu quá giỏi, hay thực sự nói thật mà anh lại không nhìn ra chút sơ hở nào.
Vẻ mặt kia thuần khiết đến đáng sợ.
Hầu kết Diệp Kỳ khẽ động, hơi thở trở nên dồn dập, ánh mắt u ám, một tay đưa ra ôm lấy gáy cô, từ từ ép sát xuống…
“Bốp!”
Một cú tát giòn tan giáng thẳng vào mặt anh.
“Đừng có lại gần tôi.”
Tát xong, Kiều Cửu lập tức muốn chạy, nhưng cổ tay đã bị người đàn ông nắm chặt, mạnh mẽ kéo về.
Cô bị ném thẳng lên giường lớn, cổ họng bật ra tiếng kêu kinh hãi.
“A—”
Diệp Kỳ đè lên, hai tay chống bên người cô, cúi đầu nhìn xuống.
Kiều Cửu tức giận phồng má như sắp hóa thành cá nóc đến nơi, trừng mắt giận dữ nhìn anh: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Vậy còn em? Lần một lần hai mò tới tìm tôi, em muốn làm gì?”
“Tôi... tôi có đâu! Đừng tự mình đa tình!”
Ánh mắt Kiều Cửu rõ ràng chột dạ, vô thức lảng tránh. Cô tuyệt đối không thể thừa nhận mình lén đến đây để dọa anh được.
“Nói dối thì phải chịu trừng phạt.”
Giọng Diệp Kỳ hơi khàn khàn, mang theo chút ý vị không rõ, khiến không khí giữa hai người càng thêm ám muội.
Nghe vậy, mắt Kiều Cửu lập tức sáng lên, sẽ bị phạt ư?
“Tốt thôi, mau phạt tôi đi!”
Dù bị quái dị hay người chơi gϊếŧ chết, đều sẽ được tính đã hoàn thành nhiệm vụ.
Kiều Cửu hưng phấn nhắm tịt mắt, còn không quên gọi hệ thống: [Hệ thống, tắt cảm giác đau ngay!]
[Đã nhận lệnh.]
Khi nhắm mắt lại, mọi giác quan xung quanh càng thêm rõ rệt, cô nghe thấy tiếng cười khẽ của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu.
Sau đó hơi thở nóng rực phả tới, ngày càng gần hơn.
Nhưng mà sao cổ cứ có cảm giác lạ lạ?
Lẽ nào cô đã bị cắt cổ rồi?
Nhưng sao lâu vậy?
Kiều Cửu nghi ngờ, lông mi khẽ run, rồi nhẹ nhàng mở mắt…
“A —!”
Hệ thống cũng la oai oái theo: [A! Có biếи ŧɦái! Ký chủ, chạy nhanh đi!]
Kiều Cửu rõ ràng bị dọa sợ, hốc mắt ươn ướt, đỏ lên, như sắp khóc tới nơi.
“Không được khóc.”
Ngay khoảnh khắc thiếu nữ sắp rơi lệ, Diệp Kỳ hoảng sợ.