Nhưng chắc chắn Kiều Cửu sẽ không ngốc nghếch đến mức nói ra mục đích thật sự của mình rồi, cô nở một nụ cười ngọt ngào: “Được, tôi sẽ ngoan ngoãn ở yên trong phòng này, không ra ngoài đâu.”
Xạo đó!
Con búp bê nhỏ xấu xa sao có thể ngoan ngoãn nghe lời chứ, cô cứ muốn lén trốn ra ngoài, sau đó chọc giận Augsger, để rồi anh gϊếŧ chết cô.
Chỉ có như vậy mới có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách suôn sẻ.
Kế hoạch lần này, có thể nói là hoàn mỹ.
Một lúc sau, Liliane bưng bữa tối lên cho Kiều Cửu, bữa tối hôm nay có một miếng bít tết chín thơm lừng và một ly rượu vang đỏ.
“Tiểu thư, xin mời dùng bữa.”
Liliane không làm phiền Kiều Cửu dùng bữa nữa, sau khi đặt món ăn lên bàn và hành lễ, cô ta liền lặng lẽ lui ra ngoài.
“Cót két —” Cánh cửa lớn khép lại.
Nhìn miếng bít tết ngon lành trước mặt, Kiều Cửu không nhịn được bắt đầu ăn. Động tác của cô rất nhanh, nhưng vẫn toát lên sự thanh nhã, mang theo khí chất quý tộc.
Ừm, ngon thật.
Ăn được món ngon thế này, Kiều Cửu cảm thấy cuộc đời làm búp bê trước đây của mình đúng là phí hoài.
Hiện tại cô đã thay đổi suy nghĩ, cảm thấy nhân lúc chủ nhân không có nhà mà lén chui ra khỏi tủ trưng bày cũng khá thú vị.
Ít nhất thì cũng có thể ăn được những món ăn trước đây không thể ăn.
Hệ thống ngắm nhìn gương mặt tuyệt sắc của Kiều Cửu, âm thầm tán thưởng, sao ký chủ nhà nó lại hoàn hảo đến thế chứ.
Nhưng khi nó kịp phản ứng lại thì thiếu nữ đã cầm lấy ly rượu vang đỏ.
Kiều Cửu khẽ lắc ly rượu, nhìn chất lỏng đỏ sẫm lấp lánh theo thành ly: “Cái này là gì vậy?”
Trông thật ngon lành.
Cô nghi ngờ sâu sắc rằng ly rượu này đang dụ dỗ mình.
[Ký chủ, đây là rượu vang có nồng độ cồn cao, cô không thể uống được.]
Chỉ tiếc khi hệ thống lên tiếng thì đã quá muộn, Kiều Cửu đã ngửa cổ uống cạn ly rượu.
Uống xong, cô chép chép miệng, cảm nhận dư vị: “Cũng ngon đấy chứ, nhưng mà sao tôi cảm thấy cả thế giới đang quay vòng vòng vậy…”
Gò má Kiều Cửu ửng đỏ, ánh mắt mơ màng, rõ ràng là dáng vẻ đã say mèm.
[Ký chủ, cô không sao chứ, mau quay lại giường nằm xuống đi!]
Nghe giọng nói lo lắng của hệ thống, Kiều Cửu loạng choạng đứng dậy, khó khăn bước về phía giường rồi nằm xuống.
“Cảm giác… buồn ngủ quá…”
Và rồi hơi thở đều đặn của thiếu nữ vang lên.
Hệ thống cảm thấy có gì đó không ổn, cho dù là rượu nặng thì phản ứng cũng không thể nhanh đến vậy.
Cơn buồn ngủ ập đến với tốc độ này, giống như đã bị bỏ thuốc.
Hệ thống lập tức mang phần rượu còn sót lại trong ly đi kiểm tra.
Khi kết quả kiểm tra được trả về —
Nó nhìn bảng kết quả, lập tức chửi ầm lên: [Tổ sư nó, thằng khốn nào dám bỏ thuốc vào ly rượu của ký chủ nhà tao vậy hả!]
Nó đã nói rồi, phản ứng của rượu bình thường sao có thể mạnh như thế.
Đột nhiên, cửa phòng của thiếu nữ bị mở ra.
Kiều Cửu như không cảm nhận được nguy hiểm, đang nằm nghiêng trên giường, vì cảm giác khó chịu do say rượu, cô không ngừng phát ra tiếng nức nở tủi thân, như một con thú nhỏ yếu ớt rêи ɾỉ.
Người đàn ông bước vào mặc một bộ trang phục quý tộc đắt tiền, sống mũi cao, ánh mắt sâu thẳm, bóng dáng có phần mơ hồ.
Không có bóng, toàn thân tỏa ra khí lạnh.
Áp lực mạnh mẽ tỏa ra, cho thấy người này rất rất mạnh.
Ngay khi vừa bước vào phòng, ánh mắt người đàn ông đã dừng lại chăm chú nơi ổ khóa sắt bị hỏng, rồi từ từ dời ánh nhìn, dừng lại vài giây trên đôi chân trắng nõn.
Sau đó là vòng eo mảnh khảnh, chiếc cổ gầy trắng ngần, khuôn mặt xinh đẹp đến tuyệt trần…
Hơi thở của người đàn ông rõ ràng trở nên gấp gáp hơn.