Chương 50

Nghe vậy, gương mặt tuấn tú với ánh mắt sâu thẳm của Bùi Huyễn khựng lại, sau đó bật cười khẩy: “Ninh Linh, lại bắt đầu nói dối gạt người rồi?”

Hắn biết rõ nàng vốn chẳng tình nguyện, chỉ e lại giở mấy trò vặt kia ra mà thôi.

Ninh Linh ấm ức đáp khẽ: “Nô tỳ không dám lừa ngài.”

Rồi nàng cố gắng ngồi dậy, quả nhiên trên tấm đệm giường thêu hình tiên hạc màu xanh nhạt đã lấm tấm vết máu nhàn nhạt. Trên váy nàng cũng loang lổ vết đỏ, trông rất rõ ràng.

Nàng duỗi tay ngọc, ngón tay mảnh khảnh chỉ ra phía sau, biện giải: “Ngài xem.”

Sắc mặt Bùi Huyễn càng thêm khó coi, nghiến răng nói: “Ta không mù, không cần ngươi chỉ tận nơi.”

Ánh mắt hắn bỗng dịch chuyển, rơi xuống ngón tay trắng nõn kia, đáy mắt chợt ánh lên tia tối tăm.

Ninh Linh lập tức cảm nhận được bầu không khí trong phòng bỗng trở nên nguy hiểm, nàng không buồn để ý gì nữa, vội nói to: “Nô tỳ đi rửa sạch trước đã!”

Dứt lời, nàng xoay người chạy ra khỏi phòng. Ngoài cửa, Tử Diệp thấy dáng vẻ vội vã của nàng, đầu tiên là ngạc nhiên, sau lại nhìn thấy phía sau váy nàng loang lổ vết máu, trên mặt hiện lên vẻ hiểu rõ, liền cẩn thận đi vào thu dọn. Ai cũng nhìn ra hôm nay Hầu gia vốn định ân sủng Ninh Linh, tiếc là trời không chiều lòng người.

Sau khi rửa ráy xong xuôi, Ninh Linh trở về phòng, nằm trên giường, sắc mặt u sầu.

Tâm tư của Bùi Huyễn lúc này đã quá rõ ràng, nàng nghĩ nát óc cũng không tìm ra cách nào hay. Người trong phủ không ít kẻ ngầm bàn tán nàng có phúc khí, nhưng nàng biết rõ chuyện này nào có gì tốt đẹp?

Nàng trằn trọc không yên, lòng dạ rối bời, lại nghĩ đến phụ mẫu ở quê nhà.

Trước kia cả nhà sống trong một thị trấn nhỏ xa xôi, mở một tiệm rèn nho nhỏ. Cuộc sống tuy không sung túc nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, an ổn yên lành. Chỉ tiếc phụ thân nàng sau khi bị phong hàn thì lâm bệnh không dậy nổi, trong nhà lần lượt đem hết đồ đạc quý giá đi cầm cố để lấy tiền chữa bệnh.

Dù vậy bệnh tình của phụ thân vẫn không chuyển biến, của cải cũng sắp cạn.

Khi ấy nàng đã lớn, xinh đẹp mảnh mai, nhiều người tới cửa cầu thân, thậm chí có cả nhà giàu mang theo sính lễ phong phú, muốn nạp nàng làm thϊếp. Nhưng phụ mẫu nàng đều thẳng thừng từ chối, phụ thân tức giận đến suýt bật dậy khỏi giường, đòi cầm chổi đuổi người.

Trấn nhỏ ấy tuy không ít nhà có thϊếp, nhưng thê thϊếp bất hòa, con sinh ra cũng bị coi như người hầu, sống chẳng khác gì vật trang trí.

Lúc khó khăn, có người còn đem con gái bán làm nha hoàn cho nhà giàu, nói là đổi vận, giúp cả nhà thơm lây. Nhưng mỗi khi các cô gái ấy trở về thăm nhà, lại không giấu được vẻ mệt mỏi, thầm kể về những tranh đấu trong nhà chủ, nghe xong ai nấy đều thấy lạnh sống lưng.

Ninh Linh nghe nhiều rồi cũng tự hiểu, bản thân không thể chịu nổi cuộc sống như thế.

Nghe nói nữ nhân làm thϊếp, sinh con xong cũng chẳng được gọi một tiếng ‘mẫu thân’, con cái bị đưa cho chính phòng nuôi dạy, như thể chẳng liên quan gì đến mình.

Phụ mẫu nàng từ nhỏ đã dặn đi dặn lại, thà làm vợ nghèo chứ không làm thϊếp giàu.

Thế nhưng… đối mặt với một người như Bùi Huyễn, nàng thật sự không có cách nào phản kháng.

Nghĩ đến hắn, nàng lại bất giác nhớ tới Mạnh ca ca hàng xóm, người từng đối với nàng rất tốt.

Đáng tiếc phụ thân vừa mất, mẫu thân cũng vì u sầu mà qua đời. Nàng bị người thân bán đi như một món đồ, đem đến phủ này.