Ninh Linh dứt khoát làm con đà điểu, vùi đầu vào ngực hắn, không nói thêm gì nữa. Thấy người trong lòng cuối cùng cũng chịu an phận, tâm trạng Bùi Huyễn tốt hơn hẳn. Cả quãng đường nàng đều rúc vào ngực hắn, không hề ngẩng đầu lên một lần.
Cảm nhận được hơi thở nhẹ như tơ bên tai, Bùi Huyễn chợt nghi ngờ nàng đã ngủ, liền khẽ hỏi: “Ngủ rồi à?”
Xấu hổ mất mặt như vậy sao có thể ngủ được chứ?
Nhưng Ninh Linh cũng không muốn phản ứng lại hắn, chỉ là mỗi khi hắn cất tiếng, l*иg ngực khẽ chấn động, khiến khuôn mặt nàng dán sát vào đó cũng tê rần, mang theo cảm giác kỳ lạ khó tả.
Nàng không quen, định dịch ra xa một chút.
Hiện đang là đầu thu, y phục mặc mỏng, mặt nàng dán sát vào ngực hắn, lại còn không ngừng nhích nhích, thật sự khiến người ta không yên.
Bùi Huyễn bỗng thấy hơi hối hận vì đã mở miệng hỏi, bước chân theo đó cũng lớn hơn.
Một đường nhẫn nhịn, đến khi về đến sân viện quen thuộc, phía sau Lâm Vi Đức đã sớm không thấy bóng, chỉ còn Tử Diệp dẫn theo mấy nha hoàn bước ra đón.
Vừa thấy cảnh tượng này, nàng ấy sững người tại chỗ. Dù nữ nhân trong lòng Hầu gia không hề ngẩng đầu, nhưng nàng ấy theo bản năng vẫn đoán được đó là ai. Rất nhanh, nàng ấy phản ứng lại, vội dẫn người lặng lẽ lui xuống.
Bùi Huyễn không dừng bước, ôm Ninh Linh vào nội thất, rồi thẳng tay đặt nàng lên chiếc giường gỗ tử đàn chạm khắc hoa văn tinh xảo.
Trên giường phủ chăn mỏng mềm mại, giúp giảm lực va chạm nên Ninh Linh không thấy đau.
Ánh mắt nàng vô hồn nhìn chằm chằm lên chiếc màn giường màu xanh nhạt thêu hoa sen, trong lòng lẽ ra nên hoảng loạn, vậy mà giờ đây chỉ còn cảm giác bất lực.
Bùi Huyễn sau khi buông nàng xuống thì đứng ở đầu giường, từ trên cao nhìn xuống.
Dọc đường xóc nảy khiến búi tóc nàng rối tung, sợi tóc dính lên má hoặc xõa xuống giường, đen nhánh mềm mại.
Chỉ có đóa hoa hải đường kia vẫn nằm yên trên tóc, không hề xê dịch. Làn da trắng như ngọc nổi bật trên nền tóc đen, phát ra thứ ánh sáng mê người.
Môi nàng đỏ rực vì bị hôn, đẹp đến khó rời mắt.
Bùi Huyễn ngồi xuống cạnh nàng, lòng bàn tay hơi thô nhẹ nhàng vuốt lên đôi môi kia: “Vừa rồi còn lanh mồm lanh miệng, giờ sao lại không nói tiếng nào?”
Ninh Linh nghe vậy, ánh mắt khẽ dao động, ánh nước long lanh như khiến cả người nàng sống động hẳn lên. Nhưng nàng biết mình không thể nói gì? Một nam nhân đã đem nữ nhân ôm đến giường, còn có thể có ý gì khác? Huống chi hắn là Bùi Huyễn, có bao giờ là người chịu nghe cầu xin mà dừng lại đâu? Chi bằng im lặng còn tốt hơn, tránh chọc hắn nổi máu chinh phục.
“Xem ra thật sự bị dọa đến choáng váng rồi?” Thấy nàng không đáp, Bùi Huyễn cũng không giận.
Hắn từ tốn tháo dây lưng, chỉ chờ lúc nàng lên tiếng cầu xin.
Ninh Linh đột nhiên cảm thấy từng cơn đau dưới bụng dội tới, cảm giác như có chất lỏng đang từ từ chảy ra. Nàng cau mày khó chịu, rồi bỗng chợt nhớ tới, hình như nàng sắp đến ngày nguyệt sự.
Trong lòng mừng như bắt được cứu tinh, nhưng ngoài mặt lại không dám để lộ chút gì.
Bùi Huyễn thuần thục tháo dây lưng, lại thấy nàng nằm co lại ở mép giường, sắc mặt khổ sở. Hắn vừa nghiêng người đến gần, đã ngửi thấy hương quýt nhẹ nhàng quen thuộc.
Chỉ nghe nàng yếu ớt cất tiếng, âm thanh mềm như tơ, lại mang theo mấy phần mệt mỏi: “Hầu gia, nô tỳ hình như... hình như tới nguyệt sự, không thể hầu hạ ngài được.”