Bùi Huyễn hơi nhướng mày, vốn tưởng rằng sau trường hợp hôm nay có thể khiến nàng sợ hãi, dập bớt chút tính tình bướng bỉnh kia. Không ngờ, nàng đúng là một con lừa cứng đầu thực sự.
Không sao, chỉ cần thủ đoạn đủ mạnh, thứ gì muốn, hắn đều có thể đạt được.
Vừa suy nghĩ, Bùi Huyễn vừa nắm lấy tay nàng đưa vào lòng bàn tay mình thưởng thức. Bàn tay nàng nhỏ nhắn, trong tay hắn chẳng khác nào dễ dàng nắm gọn hai tay nàng chỉ bằng một tay của mình.
Trong lòng Ninh Linh hoảng loạn, chỉ sợ hắn đột ngột hạ lệnh, bảo nàng trở thành thông phòng của hắn. Không biết là do quá căng thẳng hay do kỳ nguyệt sự vừa đến, nàng luôn cảm thấy phần bụng dưới đau âm ỉ, từng cơn từng cơn nhói lên.
Một lát sau, xe ngựa về đến hầu phủ, Lâm Vi Đức ở bên ngoài nhẹ giọng nhắc nhở.
Bùi Huyễn ‘ừ’ một tiếng, đôi mắt hẹp dài nâng lên, ánh nhìn sắc bén như dính chặt trên người nàng.
Ninh Linh không hiểu gì, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi xe ngựa, thoát khỏi nơi khiến nàng bức bối này. Nhưng vừa mới đứng dậy, cơn đau dữ dội liền truyền đến từ bụng dưới, khiến nàng run lên, cả người mềm nhũn ngã lại xuống sập.
Ánh mắt Bùi Huyễn càng sáng hơn, hầu kết khẽ lăn, giọng trầm thấp hỏi: “Chân mềm rồi?”
Ninh Linh sửng sốt một chút mới hiểu ý hắn, vừa định lắc đầu phủ nhận thì thân hình cao lớn của Bùi Huyễn đã nghiêng tới gần, hắn trực tiếp ôm nàng bế bổng khỏi xe ngựa.
Bên ngoài xe, Lâm Vi Đức chẳng hề tỏ vẻ kinh ngạc, cũng không dám liếc nhìn bừa, ánh mắt ổn định không dao động.
Bị bất ngờ nhấc bổng lên, Ninh Linh theo phản xạ ôm lấy cổ hắn, rồi mới phản ứng lại mà giãy giụa. Bùi Huyễn một tay ôm eo nàng, một tay vòng qua dưới đầu gối nàng, làn váy dưới thân nàng xòe ra như những cánh hoa tươi nở rộ.
“Ngài mau buông ta xuống!” Ninh Linh vội vàng, giọng lộ vẻ hoảng hốt.
Bùi Huyễn nhàn nhạt kéo dài giọng: “Không buông.”
Ninh Linh suy nghĩ kỹ, biết tính hắn cứng rắn, ăn mềm không ăn cứng, liền dịu giọng xuống: “Hầu gia, nơi này người qua kẻ lại, ngài ôm nô tỳ như vậy… e là tổn hại danh tiếng của ngài.”
Bùi Huyễn nhướng mày, đối diện nàng: “Ta ở trong phủ mình, ôm nữ nhân của ta, ai dám bàn ra tán vào chứ?”
Tim Ninh Linh đập càng lúc càng nhanh, nàng càng thêm giãy giụa.
Bùi Huyễn khẽ cười khẩy: “Đợi lát nữa ngươi tự ngã thì khóc lóc cũng vô ích.”
Đang là giờ gần trưa, trong phủ không còn nhiều hạ nhân đi lại, nhưng thỉnh thoảng vẫn có vài người lướt qua. Ai nấy đều kinh ngạc liếc mắt một cái, sau đó vội cúi đầu bước nhanh.
Ninh Linh thà rằng hắn buông tay để nàng té xuống, đau một chút cũng được, còn hơn bị người ta nhìn thấy thế này. Cánh tay nàng đã rời khỏi cổ hắn, không ngừng đẩy vào l*иg ngực rắn chắc trước mặt.
Nàng giãy giụa lung tung, hai tay mềm mại như con cá nhỏ bơi khắp nơi, khiến Bùi Huyễn nhịn đến khổ sở. Càng khổ, hắn lại càng không buông, thậm chí còn dùng tay nhéo nhẹ eo nàng, thấp giọng cảnh cáo: “Đừng quậy.”
Giờ phút này, dù nàng có chậm chạp đến đâu cũng nhận ra Bùi Huyễn có gì đó không đúng. Hơi thở hắn nóng ran, gương mặt thường ngày lạnh nhạt như ngọc giờ lại nhiễm một tầng đỏ ửng, đôi mắt cũng càng thêm sâu thẳm.
Biết mình có phản kháng cũng vô ích, Ninh Linh đành cụp mắt, ngoan ngoãn im lặng. Dọc đường có vài người đi ngang, ai cũng len lén liếc nhìn Hầu gia đang ôm ai đó trong lòng, nhưng chẳng ai dám nhiều lời.