Chương 47

Ánh mắt Bùi Huyễn sắc bén, hắn lập tức phát hiện bao tay mới trên tay Lâm Vi Đức: “Bao tay mới mua à?”

Lâm Vi Đức chỉ đành căng da đầu đáp: “Là Ninh cô nương tiện tay mua trong tiệm vải.”

Bùi Huyễn hừ khẽ một tiếng, hắn biết một nam nhân như Lâm Vi Đức tuyệt đối không để tâm đến mấy món đó.

Lâm Vi Đức lại ấp úng nói thêm: “Ninh cô nương còn mua một đôi bao tay bằng da loại tốt nhất, nói là để tặng người.”

Khóe miệng Bùi Huyễn hơi nhếch lên, mày mắt mang theo vài phần ý cười: “Xem ra nàng cũng biết điều. Sau chuyến hôm nay, chắc cũng hiểu được ai mới là phu quân nàng nên chọn.”

Lâm Vi Đức hỏi: “Chủ tử đã chắc chắn chiếc xe hôm nay là người của Trung Quốc công?”

Bùi Huyễn đáp: “Gần như chắc chắn. Con cáo già kia quả thật giấu không nổi đuôi.”

Chuyến dự tiệc hôm nay, hắn đến chính là để thử đối phương, mà quả thực Trương Xa kia vẫn giảo hoạt, chưa để lộ chút sơ hở nào.

Lâm Vi Đức nói tiếp: “Chí ít qua hôm nay, chủ tử có thể yên tâm rằng Ninh cô nương không phải người của Trung Quốc công.”

Nếu như nàng thực sự là người của Trung Quốc công, tuyệt sẽ không gấp gáp muốn trở về như thế. Dù sao tin tức từ bên Hầu gia có giá trị hơn nhiều, mà năm xưa hắn sắp xếp mật tuyến cũng là vào tận phủ quan viên lớn.

Tâm trạng Bùi Huyễn càng thêm tốt: “Phủ ta cũng nên có thêm một vị thông phòng rồi.”

Dứt lời, hắn liền sải bước rời đi.

Bùi Huyễn vén rèm xe ngựa lên, liền thấy Ninh Linh đang nằm nghiêng trên sập, dáng ngủ yên bình như một bức họa mỹ nhân đang say giấc.

Y phục nàng có chút xộc xệch, cổ áo hơi mở, xương quai xanh trắng ngần lộ ra rõ ràng.

Trên đầu nàng cài đóa hoa hải đường diễm lệ, sắc mặt ửng hồng, môi anh đào đỏ thắm. Giờ đây đã chắc chắn nàng không phải do thám từ nơi khác, Bùi Huyễn không còn điều gì kiêng dè. Hắn cúi người, in lên đôi môi đỏ mà hắn đã mong nhớ từ lâu một nụ hôn không hề che giấu.

Giữa giấc mơ ngọt ngào, Ninh Linh cảm nhận được đôi môi nóng ẩm đang áp lên môi mình. Nàng mơ màng không tỉnh hẳn, chỉ cảm thấy phiền vì có người phá hỏng giấc mộng đẹp. Nàng trở mình, lui ra phía sau. Nhưng sau lưng nàng lại là vách xe ngựa, không còn đường nào để lùi.

Ánh mắt Bùi Huyễn trầm xuống, thấy nàng vẫn chưa tỉnh, hắn dùng răng nhẹ cắn lấy đôi môi mềm mại của nàng.

Cơn đau nhỏ truyền đến, khiến ý thức của Ninh Linh dần tỉnh táo, một cảm giác áp bức mãnh liệt phủ lên toàn thân nàng. Nàng sững sờ chốc lát, lông mi như cánh bướm run rẩy, rồi cuối cùng cũng phản ứng.

Ninh Linh vươn đôi tay trắng muốt, dùng sức đẩy Bùi Huyễn ra. Nhưng sức nàng làm sao địch nổi thân thể cường tráng của nam nhân trên người.

Đôi mắt linh động của nàng ngập nước, nhìn trừng trừng Bùi Huyễn. Hắn dùng những ngón tay đầy lực nâng cằm nàng lên, ép nàng phải ngẩng đầu, làm sâu thêm nụ hôn kia.

Hắn muốn cạy mở hàm răng nàng, nhưng nàng lại giống như một tử tù quyết không khuất phục, cắn chặt không chịu buông.

Một lúc sau, Bùi Huyễn rốt cuộc buông môi nàng ra, ánh mắt hắn lúc này càng thêm sâu thẳm khó dò.

Ninh Linh đỏ mặt đến tận mang tai, thỏi son đẹp đẽ vừa mới bôi nay đã bị hôn sạch không còn. Nước mắt như sắp tràn ra, nhưng nàng lại cắn răng không để chúng rơi xuống.

Bùi Huyễn khẽ cười: “Lần sau nhớ nhắm mắt lại.”

Ninh Linh không đáp, chỉ quay mặt đi, không muốn để ý đến hắn.