Sắc mặt Lâm Vi Đức ngượng ngùng, hắn ta bước theo sau, trong lòng nghĩ xem nên mở lời khuyên Ninh Linh rời đi thế nào cho phải.
Ninh Linh đã đại khái thăm dò được địa hình, nàng cũng không muốn để Lâm Vi Đức có ấn tượng quá sâu về nơi này.
Cho nên nàng chỉ liếc mắt nhìn một cái, rồi lập tức rời đi.
Nàng giống như thuận miệng hỏi: “Lâm đại ca, huynh có biết gần đây có cửa hàng bán trang sức không?”
Câu hỏi này nhằm đánh lạc hướng sự chú ý của Lâm Vi Đức.
Lâm Vi Đức dù sống ở thành Thịnh An, nhưng đối với những nơi như vậy thật sự không quen thuộc lắm.
Hắn nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi gãi đầu, có phần xấu hổ nói: “Cái này… ta thật không biết, hay để ta hỏi thăm đường?”
“Không cần, cũng chẳng phải muốn mua thứ gì quan trọng, chỉ là đi dạo một chút thôi.” Ninh Linh nói.
Trên đường trở về, quả thật hai người bắt gặp một tiệm trang sức. Ninh Linh liền đi vào, vừa là để gϊếŧ thời gian, vừa để tránh Lâm Vi Đức nghi ngờ lời nàng vừa nói.
Sau khi vào tiệm, chủ tiệm là một nữ nhân trang điểm tinh xảo nhiệt tình ra đón tiếp. Ninh Linh chỉ tùy ý nhìn quanh. Nàng thấy được một đôi hoa nhung, kiểu dáng rất đặc biệt, trong phủ chưa từng thấy ai dùng qua.
Rõ ràng chỉ là vật làm từ sợi tơ đơn giản, vậy mà lại sống động như tranh vẽ, màu sắc thanh lệ, thực sự xinh đẹp.
Ninh Linh hỏi giá, cảm thấy cũng khá hợp lý. Nàng chọn vài đóa hoa thạch lựu, hoa hải đường.
Chủ tiệm, là một phụ nhân khéo léo, trong khoảnh khắc nhìn thấy Ninh Linh, một mỹ nhân tinh tế như vậy cũng có chút ngẩn người.
Bà ta lấy đóa hoa hải đường, cài lên búi tóc của Ninh Linh, rồi khẽ cau mày.
Ninh Linh nhìn vào gương, thấy mình kiều diễm rạng ngời, không khỏi ngượng ngùng mà đỏ mặt.
Chủ tiệm trầm ngâm giây lát, rồi lấy ra một lọ son môi, nhẹ nhàng thoa lên môi Ninh Linh.
Lúc nãy đóa hoa hải đường đã đủ tươi tắn rực rỡ, nay thêm sắc môi anh đào, lại càng nổi bật, khiến dung nhan vốn đã tươi đẹp nay thêm vài phần kiều mị.
Chủ tiệm nói: “Màu son này thực hợp với làn da cô nương, hay là mua luôn cùng với hoa đi?”
Ninh Linh nhìn hình ảnh mình trong gương, có chút động tâm, nhưng cuối cùng vẫn từ chối. Nàng còn cần tiết kiệm bạc, sau khi rời phủ, còn rất nhiều chỗ cần dùng đến tiền, nên vẫn phải cẩn thận.
Chờ chủ tiệm gói đồ và tính tiền xong, Ninh Linh liền rời khỏi tiệm. Lâm Vi Đức vẫn đứng chờ ở cửa như lúc trước, vừa thấy có người đi ra, hắn ta ngẩng đầu lên ánh mắt chạm ngay khuôn mặt kia.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn ta khựng lại, hắn ta chưa từng thấy nàng trang điểm như thế này.
Thấy những gì cần mua đều đã mua xong, Ninh Linh đề nghị: “Chúng ta về trước đi, chờ Bùi Huyễn.”
Khi hai người trở lại tửu lầu, Ninh Linh có chút do dự không biết có nên vào hay không, nàng sợ lại chạm mặt Bùi Thư Luân.
Lâm Vi Đức như nhìn ra nàng lo lắng, nói: “Hay là cô nương cứ ngồi chờ trên xe ngựa, để ta lên xem trước.”
Ninh Linh gật đầu, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Lâm Vi Đức lên lầu, chỉ thấy một mình Bùi Huyễn ngồi trong gian phòng.
Bùi Huyễn thấy hắn ta trở về liền hỏi: “Nàng đâu?”
Lâm Vi Đức thành thật đáp: “Ninh cô nương không muốn gặp Trung Quốc công, nên đang chờ trên xe ngựa.”
Bùi Huyễn ‘ừ’ một tiếng, lại hỏi tiếp: “Đi dạo những đâu? Có phát hiện gì đáng nghi không?”
Lâm Vi Đức đáp: “Dạo quanh mấy cửa hàng nữ nhi yêu thích như tiệm vải, tiệm trang sức, tất cả đều trong tầm mắt thuộc hạ.”