Chương 44

Trong phòng khách riêng bên trong tiệm, mấy cái bàn được sắp đặt ngay ngắn, trên bàn còn cắm sẵn hoa tươi, vài vị nữ khách đang nhàn nhã lựa vải.

Hứa nương tử mang theo vài đôi bao tay và xếp sẵn một loạt vải vóc hợp lứa tuổi lên bàn trước mặt Ninh Linh.

Cách đó không xa, một vị phu nhân ngồi bên chiếc bàn lớn đang được hai thị nữ hầu hạ. Bà ta đang chọn vải, trước mặt chất đống đủ loại hoa văn và chất liệu, nhìn vô cùng hào nhoáng.

Bất ngờ vang lên một tiếng hốt hoảng khiến mọi người đồng loạt quay đầu nhìn. Hóa ra vị phu nhân kia bất cẩn làm đổ bát trà, nước trà màu vàng nhạt hắt xuống trước ngực áo.

Hai thị nữ vội vã lấy khăn lau, nhưng dù cố mấy lần, dấu nước vẫn loang rõ rệt trên y phục.

Hứa nương tử hoảng hốt chạy tới xin lỗi, nói: “Lỗi tại tiệm ta bày bát không khéo, phu nhân đừng trách. Hay để tiểu nữ tìm một bộ xiêm y trong tiệm cho người thay tạm?”

Thị nữ bên cạnh phu nhân nhanh miệng chen vào: “Phu nhân nhà ta có đem theo một bộ y phục, để nô tỳ ra xe lấy về.”

Nhà giàu thường có tú nương riêng may đồ, sao có thể tùy tiện dùng quần áo bên ngoài? Lại chẳng biết ai từng thử qua…

Phu nhân kia trạc ngoài ba mươi, dung mạo đoan trang. Dù giờ phút này cau mày không vui vẫn không mất vẻ sang trọng.

Bà ta chỉ vào đống vải vừa chọn: “Những thứ này mang hết đến phủ cho ta. Xe ngựa của ta đỗ ở đâu?”

Hứa nương tử vội đáp: “Dừng ở viện Tây Khóa.”

Phu nhân nghe vậy lại nhíu mày: “Sao lại đỗ ở đó?”

Chủ tiệm cười gượng giải thích: “Dạo này khách đông, chỗ tốt đều đã kín, xe ngựa phần lớn phải tạm đỗ ở phía sau viện.”

Thị nữ kia lanh lẹ nói chen: “Chi bằng nô tỳ đi lấy y phục, dặn mã phu đợi ở cửa viện Đông Khóa. Phu nhân thay đồ xong thì chúng ta đi cửa ra đông cho đỡ đông người.”

Phu nhân lúc này mới dịu đi, khẽ gật đầu, thị nữ liền xoay người đi nhanh.

Hứa nương tử vội vàng gọi người đưa vị phu nhân kia tới phòng các nghỉ ngơi.

Sau khi Hứa nương tử xử lý xong mọi việc, bà lta ại quay về chỗ Ninh Linh: “Tiểu nương tử, đã chọn xong chưa?”

Ninh Linh khẽ động tâm, hỏi: “Nơi này hình như có một cổng lớn riêng biệt, ta cũng cảm thấy cổng này người quá đông, ồn ào thật sự.”

Hứa nương tử đáp: “Đó là đương nhiên rồi, tiệm vải bọn ta toàn là các vị đại quan quý nhân tới, vốn dĩ không tiện chen chúc. Vì vậy họ trực tiếp đánh xe ngựa vào hậu viện bên trong, như vậy dừng xe ngựa cũng tiện hơn. Lần sau tiểu nương tử đến, cũng có thể chọn cách đó cho thuận tiện.”

Ninh Linh gật đầu: “Được thôi.”

Rồi nàng thoáng lộ vẻ nghi hoặc: “Nhưng mà, cái viện Tây Khóa kia là thế nào?”

Vị phu nhân vừa rồi rõ ràng là không vui, xem chừng bên trong còn có điều gì khuất tất.

Hứa nương tử tuy lớn tuổi, nhưng lúc này cũng không khỏi đỏ mặt, hạ giọng đáp: “Cũng không có gì, chỉ là đi ra từ cửa nhỏ viện Tây Khóa, phía ngoài chính là hoa liễu phố, các quý nhân thường thấy khó chịu trong lòng thôi.”

Ninh Linh đã hiểu, lòng nàng bắt đầu xao động. Tiệm vải người ra kẻ vào tấp nập, Lâm Vi Đức cũng khó mà tiện theo sát. Giờ mà trốn từ hậu viện ra ngoài, e rằng hắn ta cũng không hay biết.

Nghĩ vậy, Ninh Linh không nhịn được len lén liếc nhìn Lâm Vi Đức một cái.

Vừa liếc mắt sang, ánh mắt nàng liền chạm phải ánh mắt Lâm Vi Đức.