Quả nhiên, ông ta nói: “Chi bằng Huyễn chất đem vị tiểu nương tử kia đổi lấy âm nương của ta đi?”
Câu nói ấy khiến cảm giác buồn nôn trong dạ dày của Ninh Linh cuộn trào, sắc mặt nàng trắng bệch, hai mắt ngây ra nhìn thẳng về phía Bùi Huyễn, cố đè nén run rẩy.
Bùi Huyễn lại chưa vội trả lời.
Nàng càng thêm lo lắng, không kìm được nhẹ nhàng kéo tay áo hắn, như là cầu khẩn.
Cuối cùng hắn cũng mở miệng: “Thúc phụ thật biết tính toán. Đáng tiếc ta không hứng thú với kiểu trao đổi này.”
Bùi Huyễn liếc mắt khinh thường, hờ hững phun ra hai chữ: “Bẩn thỉu.”
Âm nương nghe vậy, mắt đỏ bừng, nước mắt lập tức rưng rưng, dáng vẻ thương xót động lòng, nhưng Bùi Huyễn chỉ tựa như không thấy.
Ninh Linh thầm thở phào một hơi, trong lòng cũng nhẹ nhõm đi nhiều.
Bùi Thư Luân vẫn không cam tâm: “Vậy Huyễn chất muốn thế nào mới chịu nể mặt thúc phụ?”
Ánh mắt Bùi Huyễn thoáng hiện vẻ lạnh lùng, hắn vốn đã thấy chán ngấy những kẻ cứ thích tranh giành với mình. Thứ mình còn chưa chạm vào, người khác đã vội vã muốn nhúng tay? Đúng là nằm mơ!
“Người ta là nữ tử trong sạch, thúc phụ chớ nên làm bẩn đến thanh danh người khác.” Hắn thẳng thừng, chẳng buồn giữ thể diện.
Lời vừa dứt, Bùi Thư Luân nghẹn lời, không còn gì để nói, ánh mắt cũng bắt đầu dần dần lạnh nhạt.
Bùi Huyễn liền gọi: “Lâm Vi Đức.”
“Có thuộc hạ.”
“Dẫn Ninh Linh ra ngoài, ta có chuyện muốn bàn với thúc phụ.”
Vốn biết nàng mong được ra ngoài dạo một chuyến, nhân dịp này liền coi như cho nàng toại nguyện.
Ninh Linh tất nhiên không hề do dự, như thể sau lưng có lửa cháy rừng rực, vội vàng theo Lâm Vi Đức đi ra khỏi ghế lô.
Thân hình nhỏ nhắn, đi nhanh trông lại có vẻ hơi vụng về, nhưng thoạt nhìn cũng rất đáng yêu.
Rời khỏi tửu lầu, ánh nắng đầu ngày vừa ló rạng, dịu nhẹ mà ấm áp. Ninh Linh hít sâu một hơi, như trút được gánh nặng. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Bùi Huyễn trong lòng nàng không còn đáng ghét như trước nữa.
Lâm Vi Đức liếc nhìn nàng, cười nhẹ hỏi: “Ninh cô nương muốn đi đâu dạo chơi?”
Ninh Linh nhớ tới trước đó Hi Phúc từng than phiền, bèn ngẫm nghĩ khắp lượt, trong lòng đã có chủ ý: “Ta muốn ghé tiệm vải một lát.”
Lâm Vi Đức vốn quen thuộc đường phố thành Thịnh An, hắn ta rất nhanh đã dẫn nàng tới một khu phố có vài tiệm vải lớn nổi bật.
Biết mình được phép ra ngoài, Ninh Linh đã cẩn thận chuẩn bị mang theo bạc. Vào tiệm, nàng vừa xem thử vài loại vải, vừa ngó qua những bao tay đã may sẵn, nghĩ bụng có thể mua thêm ít vải tự khâu một bộ y phục. Quần áo nàng mang theo từ phủ lúc trước giờ đã bắt đầu chật phần ngực, không biết là do ăn uống đầy đủ, hay vì nguyên nhân nào khác.
Tiệm vải có khá nhiều khách, chủ yếu là các phu nhân, tiểu thư nhà giàu. Một phụ nhân trung niên dáng vẻ thân thiện bước tới tiếp đón, cười hỏi: “Tiểu cô nương muốn tìm gì vậy?”
“Ta muốn mua một đôi bao tay thật tốt, rồi chọn thêm ít vải.” Ninh Linh đáp.
Chủ tiệm là Hứa nương tử, người đã tiếp đón đủ kiểu khách, vừa thấy đôi khuyên tai tinh xảo trên tai Ninh Linh, lại liếc mắt ra cửa thấy Lâm Vi Đức đứng như bảo tiêu bên ngoài, liền đoán ngay đây là người nhà quyền quý. Thái độ lập tức càng thêm nhiệt tình: “Bên ngoài đông đúc, tiểu cô nương mau vào trong ngồi, ta mang vải và bao tay vào cho cô chọn.”
Ninh Linh nhìn ra ngoài đại đường người đến kẻ đi, bèn ghé qua cửa tiệm nói khẽ với Lâm Vi Đức một tiếng. Nơi này khách phần lớn là nữ, hắn ta cũng không tiện vào theo, chỉ đành ngồi chờ bên ngoài cùng vài hộ vệ khác.