Ninh Linh bối rối không biết nên đáp thế nào, vừa muốn cúi đầu thì lại bị câu hỏi tiếp theo cắt ngang.
“Vị tiểu cô nương này là ai vậy?” Bùi Thư Luân hứng thú hỏi. “Ngươi chưa cưới vợ đã nạp thϊếp rồi à?”
Ngón tay Bùi Huyễn gõ gõ mặt bàn, rồi chống cằm nhìn sang, môi mang ý cười mà chậm rãi nói: “Là người thúc phụ cài vào phủ ta làm thám tử đó.”
Tay Bùi Thư Luân đang cầm chén trà khựng lại, nét mặt vẫn ôn hòa: “Sáng sớm ra ngươi đã uống rượu rồi sao? Toàn nói linh tinh.”
Bùi Huyễn chẳng hề giận, vẫn thong dong: “Chỉ tiếc trò giấu cờ của thúc quá vụng về, rơi vào tay ta cũng chỉ đành vậy.”
Tay Bùi Thư Luân khẽ siết chặt lấy chén trà, trong không khí như có gì đó trầm xuống. Chỉ còn tiếng đàn du dương vang vọng trong phòng.
“Ta không hiểu ngươi đang nói gì.” Bùi Thư Luân vẫn giữ giọng ôn tồn, một tay ôm lấy âm nương bên cạnh.
“Chuyện gì cũng phải có bằng chứng, cho dù bệ hạ thiên vị ngươi, cũng không thể đổi trắng thay đen.”
Bùi Huyễn khẽ cười: “Thúc phụ dạy rất phải.”
Chẳng rõ là vì trong lòng có điều khó chịu, hay vì cảm thấy nhan sắc bên người không đủ dùng, Bùi Thư Luân càng nhìn âm nương bên cạnh lại càng thấy diễm tục, không hợp cảnh thanh nhã.
Trái lại, ánh mắt lại dừng trên thân hình mềm mại của Ninh Linh. Đôi mắt nàng trong trẻo như nước, vẻ e dè lại như có sức hút riêng, làm tâm tình ông ta thoáng rung động.
Bùi Huyễn cười nhạt: “Chẳng lẽ thúc phụ thấy trời lạnh, cũng muốn giúp ta ‘giữ ấm’ bằng một chiếc mũ sao?”
Ý đồ bị vạch trần, sắc mặt Bùi Thư Luân cũng hơi mất tự nhiên, ho khan một tiếng: “Sao Huyễn chất vẫn cứ thích vạch trần người khác như vậy.”
Bùi Huyễn nhàn nhã xoay chén trà trong tay: “Vậy là ta hiểu lầm thúc phụ sao?”
Bùi Thư Luân không trả lời, chỉ mím môi suy nghĩ. Một lát sau, ông ta vỗ vỗ tay âm nương: “Hát vài khúc tặng Hầu gia nghe thử đi.”
Bùi Huyễn tựa lưng vào ghế, mắt nheo lại, không nói một lời, chỉ cười mà nhìn hai người.
Âm nương ngẩng đầu liếc nhìn chủ tử, sau đó nhẹ giọng ‘vâng’ một tiếng, đè nén tâm tình trong lòng, bắt đầu hòa giọng cùng tiếng đàn. Giọng nàng ta khi mềm mại kiều mị, khi thanh thoát trong trẻo, từng nốt như rót vào tai người.
Ngay cả Ninh Linh đứng sau lưng Bùi Huyễn cũng ngẩn người, nhất thời thất thần lắng nghe.
Một lúc sau, âm nương hát xong mấy khúc, Bùi Thư Luân hài lòng xoa xoa chòm râu: “Huyễn chất thấy thế nào?”
Bùi Huyễn chống cằm, giọng chán nản đáp: “Tạm được.”
Âm nương nghe vậy thất vọng cúi đầu, lặng lẽ trở về ngồi bên cạnh Bùi Thư Luân.
Bùi Thư Luân mỉm cười nói: “Bên người Huyễn chất hẳn là không có ai vừa dịu dàng vừa giỏi lấy lòng người như âm nương vậy đâu.”
Bùi Huyễn nhàn nhạt đáp lại một tiếng: “Có chứ.”
Câu trả lời khiến Bùi Thư Luân nghẹn lời một thoáng, rồi nhanh chóng xoay chuyển: “Chi bằng thúc phụ đem âm nương tặng cho Huyễn chất, thế nào?”
Trong lòng Ninh Linh chợt căng thẳng. Rõ ràng âm nương là người hầu cận bên cạnh Trung Quốc công, vậy mà có thể nhẹ nhàng đem tặng như một món đồ. Nàng lén nhìn về phía âm nương, không ngờ nàng ta lại lộ rõ vẻ mong chờ.
Bùi Huyễn ngược lại càng có hứng thú, ánh mắt đảo qua hai người, khẽ cười nói: “Thúc phụ xưa nay đâu hào phóng thế? Muốn tặng mà không cần báo đáp sao?”
Bùi Thư Luân đã sớm tính toán: “Tục ngữ có câu, lễ thượng vãng lai.”
Ánh mắt ông ta không che giấu mà dừng lại trên người Ninh Linh, nàng lập tức lạnh sống lưng, như có linh cảm đoán được lời sắp thốt ra.