Chương 41

Tửu lầu ba tầng, kiến trúc hoa lệ mà không lòe loẹt.

Rõ ràng Bùi Huyễn là khách quen, tiểu nhị lập tức bước nhanh ra đón: “Hầu gia, Trung Quốc công đã đợi ở ghế lô tốt nhất.”

Hắn ta nhanh nhẹn đặt ghế nhỏ trước xe ngựa, rồi nhận lấy roi từ tay Lâm Vi Đức.

Bùi Huyễn tiện tay ném cho hắn ta mấy đồng bạc vụn: “Hôm nay hắn dậy sớm thật.”

Sau khi Bùi Huyễn xuống xe, Ninh Linh cũng theo sát phía sau. Gã sai vặt cúi đầu dẫn đường, đưa ba người đi vào trong.

Đại sảnh tầng dưới có không ít thực khách, đều là người có địa vị, nhưng không hề ồn ào chen lấn.

Trên đường đi, tiểu nhị ân cần nhắc nhở chú ý bậc thang. Thang xoắn ốc dẫn lên trên, từ trên cao nhìn xuống, quang cảnh bên dưới thu hết vào tầm mắt.

Ba người đi thẳng lên tầng ba, rồi theo hành lang uốn lượn tiến về phía trước.

Dù chưa đến nơi, nhưng từ hành lang đã vọng ra tiếng đàn du dương dịu nhẹ, khiến lòng người thư thái.

Quả nhiên, tiểu nhị dừng lại trước một gian ghế lô, gõ cửa nhẹ, rồi từ bên trong vang lên một tiếng: “Vào đi.”

Giọng nói là của một nam nhân trung niên.

Cửa được đẩy ra, tiểu nhị cúi đầu mời ba người vào.

Bùi Huyễn đi trước, Ninh Linh và Lâm Vi Đức theo sau. Bên trong có một bức bình phong lớn ngăn tầm nhìn.

“Tới nghe đàn từ sáng sớm, Trung Quốc công thật là biết hưởng thụ.” Bùi Huyễn chưa bước vào, giọng nói đã vang lên trước.

Đi thêm vài bước qua bình phong, Ninh Linh mới thấy rõ khung cảnh bên trong.

Một nam nhân chừng hơn bốn mươi tuổi ngồi ngay chính giữa, mặc áo dài thư sinh, râu dài, nét mặt ôn hòa. Bên cạnh có một nữ tử đang rót trà, hai người thân mật khắng khít.

Sau rèm châu góc bên kia là một nữ tử khác đang gảy đàn, dáng người yểu điệu thướt tha.

Nghe thấy tiếng, Bùi Thư Luân hay còn gọi Trung Quốc công liền ngẩng đầu. Đập vào mắt là gương mặt yêu nghiệt tuấn mỹ của Tấn Dương hầu, phía sau hắn còn có một tiểu cô nương đi theo.

Nữ tử kia ánh mắt long lanh, vừa vào đã nhìn xung quanh một lượt. Khi chạm vào ánh mắt ông ta, nàng lập tức cúi đầu né tránh.

Nàng mặc váy lụa màu thủy lam, thắt lưng ôm sát, vòng eo mảnh đến mức chỉ cần một tay là đủ siết trọn.

Trong khoảnh khắc ấy, Bùi Thư Luân cảm thấy âm nương bên cạnh mình trở nên nhạt nhòa không còn dư vị.

“Khó được thấy Huyễn chất tới muộn, thì ra là vì sắc đẹp làm chậm trễ.” Bùi Thư Luân cười ha hả, xoa xoa chòm râu dài.

Ninh Linh lập tức bước chậm lại, khéo léo đứng nép sau lưng Bùi Huyễn, tránh cho ánh mắt người lạ rơi vào mình.

Bùi Huyễn cũng chỉ nhàn nhạt cong môi cười, không đáp lời. Sau khi cùng Bùi Thư Luân hành lễ chào hỏi, hắn vén áo choàng, ung dung ngồi xuống.

Âm nương ở đối diện cũng lén đánh giá vị Tấn Dương hầu này. Dân gian đồn đại dung mạo hắn yêu nghiệt, nay được tận mắt chứng kiến quả không hề khoa trương.

Bùi Huyễn cảm nhận được ánh mắt nóng rực của âm nương, mí mắt hơi nhấc lên, nhàn nhạt nói: “Trung Quốc công, hình như mỹ nhân của thúc đang có ý tìm cho thúc một cái mũ đội đầu.”

Lời này vừa rơi xuống, sắc mặt âm nương lập tức biến đổi, lo lắng nhìn sang chủ tử bên cạnh.

Nhưng Bùi Thư Luân lại không giận, cười lớn: “Huyễn chất có nhan sắc thế kia, nữ nhân thích cũng là thường tình. Âm nương nhất thời si mê, cũng không có gì lạ.”

Nghe vậy, âm nương mới nhẹ nhàng thở ra.

Bùi Huyễn khóe môi khẽ cong, đột nhiên chuyển ánh mắt về phía Ninh Linh: “Phải không?”