Chương 40

Lâm Vi Đức ngồi phía trước điều khiển xe, bên trong xe ngựa chỉ còn hai người.

Ninh Linh khẽ cúi đầu, ngồi thu mình, bất an đến mức không biết phải đặt tay chân ở đâu.

Bùi Huyễn đã quen với khung cảnh trong xe, rút từ một ngăn kéo gỗ ra một chiếc hộp tích trữ nhỏ.

Ngón tay hắn thon dài nhẹ nhàng mở nắp, bên trong là đủ loại điểm tâm. Hắn đẩy chiếc hộp về phía nàng: “Ăn đi.”

Mùi hương ngọt ngào lập tức tỏa ra trong khoang xe, nhưng Ninh Linh lại cảm thấy vô cùng không phù hợp. Nô tỳ như nàng sao có thể nhận đãi ngộ như vậy chứ?

Nàng vẫn rũ mắt, cung kính từ chối: “Nô tỳ không đói, tạ ơn Hầu gia.”

Đôi mắt mang ý cười của Bùi Huyễn khi bị từ chối liền lạnh đi vài phần. Thật ra nàng còn chưa ăn sáng, bụng đã sớm réo ầm, nhưng vẫn cố nhịn.

Hắn bị từ chối mà không vui, đang định mở miệng.

Bỗng trong khoang xe yên tĩnh vang lên tiếng lộc cộc rõ ràng, là tiếng bụng đói.

Ninh Linh lập tức đỏ mặt tới mang tai, hai tay ôm chặt bụng, cúi đầu thấp đến mức gần như chôn mình xuống ghế, giống hệt một chú đà điểu đang tìm chỗ trốn.

Bùi Huyễn bật cười, nụ cười kia như xua tan hết bực dọc vừa rồi: “Cứng miệng chịu khổ, ngươi đúng là… đáng yêu thật đấy.”

Ninh Linh ngượng ngùng không biết nên trả lời thế nào, chỉ thấy hắn đã dùng đôi tay sạch sẽ vê lấy một miếng điểm tâm, đưa tới sát môi nàng.

“Đến nước này rồi còn không ăn?” Hắn nhướng mày, ánh mắt như đang xem kịch vui.

Nàng sợ bụng lại phát ra tiếng nữa, đành do dự mở đôi môi đỏ mọng, nhẹ nhàng ngậm lấy miếng bánh phù dung kia.

Bùi Huyễn nheo mắt, không lên tiếng.

Ninh Linh vừa ăn điểm tâm, Bùi Huyễn dường như tìm được thú vui mới, không ngại phiền hà chọn hết cái này đến cái khác, còn không quên hỏi: “Mùi vị thế nào?”

Trong miệng toàn là bánh ngọt, nàng không tiện mở lời, đành ngoan ngoãn gật đầu đáp lại. Gương mặt nàng vì nhét đầy điểm tâm mà phồng lên, như một con sóc nhỏ, đôi mắt sáng ngời, long lanh ánh nước.

“Hỏi ngươi mấy thứ này thật uổng công, cho ăn chẳng khác gì trâu nhai mẫu đơn.” Bùi Huyễn tiện tay lấy một chiếc khăn sạch, vừa ngồi nhàn nhã, vừa lau ngón tay.

Trong lòng Ninh Linh không phục, nhưng vì sợ quyền thế nên không dám cãi lại, nàng chỉ có thể khẽ xoay đầu, mặt đầy ấm ức mà nhìn ra hướng khác. Mành che trong xe nhẹ lay theo nhịp bánh xe, từng đợt gió mát len lỏi theo đó ùa vào.

Bên ngoài đường phố vô cùng náo nhiệt, tiếng rao hàng, tiếng nói cười nối nhau không dứt, khắp nơi đều là cảnh nhộn nhịp của phồn hoa.

Ninh Linh bất giác thất thần, chăm chú ngắm nhìn cảnh ngoài xe đến mức không nghe rõ Bùi Huyễn đang nói gì.

Chỉ khi giọng nói trầm thấp vang lên gọi tên nàng: “Ninh Linh?”

Nàng giật mình hoàn hồn: “Hầu gia vừa rồi nói gì ạ?”

Bùi Huyễn cũng không so đo, chỉ thản nhiên liếc nàng một cái rồi nói tiếp: “Chút nữa gặp người kia, nhìn thì phong độ nho nhã nhưng thực chất không phải kẻ đứng đắn, ngươi đừng để bị lừa.”

Ninh Linh cảm thấy khó hiểu, nàng có thể bị lừa cái gì chứ? Dù sao thân phận nàng vẫn là nô tỳ trong phủ của hắn.

Nàng đang định hỏi thì nghe Lâm Vi Đức hô một tiếng: “Chủ tử, đến nơi rồi.”

Bùi Huyễn đáp một tiếng, rồi bước xuống xe. Ninh Linh cũng vội vàng theo sau.

Xe dừng trước một tửu lầu lớn, nơi này tọa lạc giữa trung tâm phồn hoa nhất thành Thịnh An. Trên bốn góc đều treo đèn l*иg tinh xảo, mấy gã tiểu nhị mặc trang phục chỉnh tề, trông giống con nhà có chút điều kiện.