Chương 39

Nghe vậy, Bùi Huyễn khẽ cười: “Không phải mệnh ngươi không cho phép ra ngoài, mà hôm nay trùng hợp có người mời ta dự tiệc, ngươi theo ta đi một chuyến.”

Ninh Linh ngẩng mắt nhìn hắn, ánh mắt mang theo do dự.

Hắn vẫn cười như thường, nhẹ nhàng nói: “Bỏ lỡ hôm nay, sau này chưa chắc đã có cơ hội.”

Nói rồi hắn quay người bước đi, Ninh Linh vẫn đứng ngơ ngác tại chỗ. Mãi đến khi hắn gần đi khỏi nội thất, nàng mới vội vàng đuổi theo.

Trong lòng Bùi Huyễn cười thầm, quả là tâm tư của một tiểu cô nương.

Người mời Bùi Huyễn hôm nay là một nhân vật có tiếng trong thành, địa điểm hẹn là tửu lầu lớn nhất thành Thịnh An, nằm ngay giữa khu phồn hoa náo nhiệt nhất.

Từ phủ đến tửu lầu còn một đoạn đường, phía sau Bùi Huyễn là Lâm Vi Đức. Hắn liếc nhìn thấy Ninh Linh đi theo phía sau, ánh mắt thoáng hiện vẻ bất ngờ, rồi rất nhanh khôi phục vẻ bình thản.

Đến cổng chính phủ đệ, một gã sai vặt bước tới dò hỏi: “Hầu gia, có cần dắt ngựa tới không ạ?”

Bùi Huyễn đang định gật đầu thì quay đầu nhìn về phía sau, hỏi: “Ngươi biết cưỡi ngựa không?”

Khi còn nhỏ, Ninh Linh từng học qua cưỡi ngựa, nhưng từ sau một lần ngã ngựa, nàng không còn dám học lại.

Nghe hắn hỏi, sắc mặt nàng tái nhợt, vội vàng đáp: “Nô tỳ không biết.”

Bùi Huyễn dựa người vào cột cổng, nhìn tiểu tỳ nữ trước mặt căng thẳng như vậy, liền tiếc nuối nói: “Thế thì biết làm sao giờ?”

Ninh Linh vốn định nói đi bộ cũng được, nhưng nghĩ lại mình ở thành Thịnh An không người thân thích, lại thêm Bùi Huyễn nào phải kẻ dễ chịu, cuối cùng đành gượng cười: “Vậy... nô tỳ không đi nữa.”

Nói xong, nàng lặng lẽ ngẩng mắt quan sát nét mặt hắn, thấy khóe môi hắn vốn cong lên đã hạ xuống, liền cuống quýt nói thêm: “Nô tỳ ở phủ chờ Hầu gia trở về.”

Khuôn mặt đang sắp lạnh xuống kia bỗng nở nụ cười, vẻ sắc bén thường ngày cũng dịu đi vài phần. Hắn cười hỏi: “Sao lại giống oán phụ bị bỏ rơi thế hả?”

Ninh Linh sững người, vành tai từ từ ửng đỏ, đang định mở miệng giải thích…

Bùi Huyễn còn thản nhiên nói thêm: “Không biết cưỡi ngựa cũng không sao, ngồi cùng ngựa với ta là được rồi.”

Lâm Vi Đức ở phía sau lặng lẽ dời tầm mắt đi chỗ khác.

Ninh Linh hoảng hốt vội từ chối: “Như vậy không ổn lắm.”

Trên mặt Bùi Huyễn vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nhưng vẻ mặt kia rõ ràng toát ra khí thế không dễ trêu vào: “Có ổn hay không phải là do ta nói.”

“Ngài là chủ tử, nô tỳ là hạ nhân, phải phân rõ tôn ti.” Ninh Linh dè dặt thăm dò, chọn lời khéo léo.

“Thật sao?” Ánh mắt Bùi Huyễn sắc bén quét qua, từng chữ nặng nề ép xuống.

Trong lòng Ninh Linh bỗng dưng căng chặt, sống lưng lạnh toát. Cảm giác ấy giống hệt khi bị hắn ép xỏ lỗ tai hôm đó, xung quanh như rơi vào trạng thái chết lặng, đến cả tiếng thở cũng ngưng lại.

“Hầu gia, ngài có phải đang cố tình trêu đùa nô tỳ không?” Ninh Linh khẽ cắn môi, mắt ầng ậng nước, nhìn lên như suối trong uốn lượn, hàng mi khẽ run, đôi mắt lấp lánh khiến người ta không nỡ dời tầm mắt.

Bùi Huyễn khẽ ho một tiếng, đúng lúc đó, Lâm Vi Đức lên tiếng: “Hầu gia, nếu trễ chút nữa e rằng sẽ lỡ canh giờ.”

“Đi chuẩn bị xe ngựa.” Hắn dứt khoát phân phó.

Ninh Linh thầm thở phào nhẹ nhõm. Dù sao đi chăng nữa, kiểu trò đùa dở khóc dở cười này cũng không thể duy trì mãi.

Nàng cứ tưởng mình sẽ ngồi xe ngựa một mình, còn Bùi Huyễn như thường lệ cưỡi ngựa đi trước. Nào ngờ, hắn cũng bước lên xe ngựa, không gian vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội, áp lực tăng lên rõ rệt.