Chương 38

Ninh Linh siết chặt tay, trong lòng có năm lượng bạc: “Thực xin lỗi.”

Sau đó, từ khe cửa, có người đẩy vật gì ra. Nàng cúi đầu nhìn, là đôi khuyên tai trân châu.

Bên trong vang lên tiếng khóc của Niệm Nhi: “Khuyên tai này ta không xứng dùng, trả lại cho tỷ.”

Ninh Linh đặt bạc xuống đất, cầm lấy khuyên tai, chỉ có thể cay đắng nói: “Được.”

Trên đường trở về, nàng gặp không ít tiểu nha hoàn, nhưng không ai chào hỏi nàng như trước kia nữa, ai nấy đều tránh nàng như gặp thú dữ.

Về đến phòng, nàng ôm gối chùm chăn tính nghỉ ngơi, thì có tiếng gõ cửa.

Là Hi Phúc.

Nàng ngạc nhiên: “Sao ngươi lại đến đây?”

Hi Phúc gãi đầu lúng túng: “Ngươi đừng trách Niệm Nhi, nàng ta chỉ là tính khí trẻ con, đợi vài hôm nữa sẽ ổn thôi.”

Ninh Linh lắc đầu: “Ta không trách nàng ta, ngược lại còn sợ nàng ta giận mình.”

Nàng rót cho Hi Phúc một chén nước, thấy hắn ta đứng ngoài cửa mãi không vào thì mới hiểu hắn ta sợ bị Bùi Huyễn trách phạt, nên cũng không ép nữa.

Không khí có phần ngượng ngùng, Hi Phúc tìm chuyện để nói: “Trời sắp sang thu, lạnh hơn nhiều rồi.”

Ninh Linh gật đầu, nghĩ đến việc hắn ta thường phải tưới cây ngoài trời, liền nói: “Vào đông mà chạm nước lạnh, chắc vất vả lắm.”

Hi Phúc thở dài: “Đúng đó, ta đang tính mua một đôi bao tay thật dày.”

Rồi hắn ta lại nói: “Chỉ là đồ trong phủ đắt quá, ngoài kia rẻ hơn nhiều.”

Ninh Linh thở dài theo: “Chỉ trách bọn ta không thể ra khỏi phủ.”

Nói chuyện một lúc, Hi Phúc rời đi.

Ninh Linh nghỉ ngơi mấy ngày đều chỉ quanh quẩn trong phòng, không bước ra ngoài. Dù thế, mọi thứ vẫn không thay đổi.

Nhưng nàng bắt đầu cẩn thận học quy củ, ngày ngày làm việc theo đúng phép tắc, không dám phạm lỗi nửa phần.

Dường như Bùi Huyễn cũng thu lại tính tình, mấy hôm nay chưa từng động tay động chân với nàng.

Sáng hôm nghỉ tắm gội, Bùi Huyễn cúi đầu nhìn Ninh Linh cụp mi buộc đai áo cho hắn. Gương mặt nàng trắng nõn, chiếc cằm nhỏ nhắn, dáng vẻ dịu dàng khiến người ta muốn yêu chiều.

Nàng dùng dây lụa đen thêu chỉ vàng quấn quanh eo hắn, thắt nút gọn gàng.

Mặt mày hắn giãn ra, xem ra rất hài lòng.

Chiếc khuyên tai nàng đeo vẫn là đôi do hắn đích thân xỏ cho. Hắn liếc qua, cười khẽ: “Ngươi chắc chẳng còn đôi khuyên tai nào khác, lát nữa ta bảo Vương Bách chọn thêm vài đôi cho ngươi.”

Nàng đang định từ chối, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt xuống, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”

Bùi Huyễn bật cười: “Khó lắm mới thấy ngươi ngoan thế này, ngày thường cứ thích cãi lại ta, cuối cùng người chịu khổ cũng là ngươi thôi.”

Ninh Linh tiếp tục gật đầu: “Lúc trước là nô tỳ mới vào phủ, không hiểu quy củ, mong Hầu gia rộng lượng bỏ qua.”

Lời này nghe rất đúng mực, khiến Bùi Huyễn bỗng nhớ tới hôm đó Vương Bách từng nhắc đến, hắn hỏi tiếp: “Nghe nói ngươi muốn ra phủ?”

Tay nàng đang thắt dây lưng cho hắn thoáng dừng lại, rồi khẽ lắc đầu: “Khi đó nô tỳ ham chơi, không hiểu chuyện, chỉ muốn ra ngoài ngắm nhìn phồn hoa náo nhiệt.”

Ánh mắt Bùi Huyễn như có thể nhìn thấu lòng người, liếc qua khuôn mặt nàng. Một lát sau, hắn nói: “Tuổi ngươi còn nhỏ, thích ra ngoài dạo chơi cũng không lạ, nhưng tuyệt đối đừng nảy ra tâm tư bỏ trốn.”

Vừa nói, hắn vừa giơ tay, lòng bàn tay có vết chai do luyện kiếm quanh năm, nhẹ nhàng lướt qua vành tai nàng.

Ninh Linh căng thẳng toàn thân run nhẹ, nhưng không hề né tránh.

Nàng cắn nhẹ môi dưới, đáp khẽ: “Nô tỳ tuyệt không dám có suy nghĩ ấy, sau này cũng sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện ra phủ nữa.”