Chương 37

Bùi Huyễn mất kiên nhẫn ngồi xổm trước mặt nàng, nhìn vành tai nhỏ đang chảy máu kia, thầm nghĩ chi bằng thôi vậy. Chỉ mới xỏ một bên tai nàng đã khóc thành ra thế này, nếu lại xỏ thêm bên còn lại, không biết nàng sẽ nhớ thù hắn bao lâu nữa.

Hắn tùy tiện ném cây kim bạc cùng đôi khuyên tai lên trên bàn, lau sạch tay. Đúng lúc này, ánh mắt vô tình lướt qua hai bên tai nàng lại thấy một bên tai có lỗ, một bên không, nhìn cực kỳ kỳ quái, chẳng ra thể thống gì.

Hắn vẫy tay gọi Ninh Linh lại gần, nhưng nàng chẳng có chút phản ứng nào.

Bùi Huyễn cười lạnh hỏi: “Ngươi không quan tâm tới sống chết của tiểu nha hoàn kia nữa à?”

Nghe tới đây, nước mắt của Ninh Linh lập tức ngừng lại, đôi mắt đầy nước ngẩng lên nhìn hắn.

Bùi Huyễn liếc xuống đôi chân đang quỳ của nàng, nhẹ giọng nói: “Đứng lên, lại đây.”

Ninh Linh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng đôi chân nàng vì hôm nay quỳ quá lâu nên đã tê dại cứng đờ. Nàng vừa đứng dậy liền loạng choạng, cảm giác tê buốt xen lẫn đau đớn truyền tới từng bước chân, khiến nàng bước đi chẳng vững chút nào.

Bùi Huyễn nhìn nàng đi vài bước đã suýt ngã tới ba lần, liền mất kiên nhẫn đứng bật dậy, một tay ôm lấy nàng, đem ném nàng lên chiếc trường kỷ cạnh thư án.

Ninh Linh lo sợ ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

Bùi Huyễn lúc này thản nhiên cầm lấy đôi khuyên tai, thong thả nói: “Nếu xỏ thêm một bên tai nữa mà ngươi không khóc, ta sẽ tha cho tiểu nha hoàn kia, thế nào?”

Ninh Linh lập tức gật đầu, vốn dĩ chuyện này là lỗi của nàng, nàng không muốn khiến Niệm Nhi vô tội bị liên lụy.

Nàng nằm nghiêng trên trường kỷ, nhắm chặt mắt lại, hồi hộp chờ đợi động tác tiếp theo của hắn, nhưng động tác của Bùi Huyễn lại chậm rãi như cố ý hành hạ tinh thần người khác, hắn thong thả hơ nóng kim bạc trên ngọn nến.

Bùi Huyễn bỗng cười trêu: “Nếu sau này lại tặng cho người khác thì sao đây?”

Ninh Linh trợn tròn mắt: “Khi đó nô tỳ bị ma xui quỷ khiến, sau này tuyệt đối không dám nữa.”

So với lần trước, lần này khiến nàng còn hoảng sợ hơn. Nàng như phạm nhân đã nhận án tử, chỉ còn biết chờ đợi, chẳng biết khi nào lưỡi dao sẽ hạ xuống.

Vừa hy vọng nhanh kết thúc, lại sợ hành hình ập đến.

Hơ nóng xong kim bạc, Bùi Huyễn cúi người sát gần nàng. Ninh Linh căng thẳng đến mức nhắm chặt hai mắt, sống mũi ửng đỏ, lông mi run lên, vành tai mịn màng trắng nõn khẽ run.

Khi hắn chạm vào da thịt mềm mại, nàng liền co lại.

“Đừng sợ, lần này ta sẽ nhẹ tay.” Giọng hắn khàn khàn, mang theo tiếng hầu kết trượt qua cổ họng.

Không biết do đã chuẩn bị tâm lý hay hắn thật sự nhẹ tay, lần này lại không đau như nàng tưởng tượng.

Ninh Linh kinh ngạc sờ vành tai, cảm giác khô ráo, không hề chảy máu. Có lẽ chính hắn cũng nhận ra bản thân đã quá đáng, nên cố ý để nàng nghỉ ngơi hai ngày.

Vừa được rảnh rỗi, điều đầu tiên Ninh Linh nghĩ tới là đến tìm Niệm Nhi xin lỗi, vì nàng mà Niệm Nhi bị vạ lây.

Dù chân vẫn đau, nàng vẫn bước tới phòng Niệm Nhi. Từ xa đã thấy cửa phòng còn mở, nàng mỉm cười bước tới, nhưng chưa kịp tới gần, cửa đã bị đóng sầm lại.

Nàng đứng im một lúc, rồi khẽ hỏi: “Niệm Nhi, ngươi ở bên trong sao?”

Lâu sau mới có tiếng đáp: “Ninh tỷ tỷ, tỷ là người bên cạnh Hầu gia, hắn sẽ không bắt nạt tỷ, nhưng bọn ta chỉ là tiểu nha hoàn, không giống nhau đâu. Về sau tỷ đừng đến tìm ta nữa.”