Vừa cảm nhận được ngón tay hắn chạm vào, toàn thân Ninh Linh càng thêm căng thẳng.
Hắn vừa thong thả nói, vừa cười nhẹ: “Nghe nói ngươi vì ba lượng bạc đã chẳng chút do dự bán đi đôi khuyên tai ta ban cho ngươi nhỉ?”
Đây là lần đầu tiên hắn tặng trang sức cho nữ nhân, vậy mà chớp mắt đã bị nàng biến thành bạc.
Hắn tiếp tục nói: “Ngươi đã thích bạc đến thế, vậy ta dùng một trăm lượng bạc mua lỗ tai này của ngươi, như vậy cũng coi như ngươi có lời rồi.”
Tiếng cười lạnh lẽo âm u của hắn vang lên, cuồng ngạo giống hệt con người hắn vậy.
Lời từ chối của nàng còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, một cơn đau nóng rát đã xuyên thẳng qua vành tai, sau đó là cảm giác đau nhói như bị xé rách, khiến nàng suýt chút nữa ngất đi.
Trên vành tai giờ như treo một vật nặng, đau đến mức nước mắt nàng lã chã tuôn rơi.
Nàng run rẩy ngẩng mắt nhìn hắn, chỉ thấy hắn lúc này hài lòng ngắm nghía thành quả của mình, còn lên tiếng khen ngợi: “Thật là đẹp mắt.”
Ninh Linh vô thức giơ tay lên chạm vào vành tai, đầu ngón tay chạm đến một dòng chất lỏng ấm áp. Nàng đưa tay xuống xem, hóa ra là máu tươi đã chảy ra từ lúc nào.
Bùi Huyễn vô cùng vừa lòng thưởng thức tác phẩm do chính mình tạo nên. Đến lúc này, nàng mới hoàn toàn hiểu rõ, đây chính là sự trừng phạt hắn cố ý dành cho nàng.
Sự sỉ nhục và bất lực lúc này hệt như con chuột nhỏ bị mèo vờn giỡn, giãy giụa cũng chẳng còn ý nghĩa.
Mấy ngày qua, nàng đã luôn nơm nớp lo sợ, hôm nay lại thêm cảnh bị người ta vây quanh cười nhạo, còn bị ép buộc chịu sự nhục nhã thế này. Cảm giác nóng bỏng đau đớn ở vành tai dường như lan khắp cơ thể, cuối cùng nàng cũng chẳng thể kiềm chế thêm nữa, toàn bộ cảm xúc căng thẳng đè nén trong lòng đều vỡ òa.
Nước mắt nàng như chuỗi ngọc bị đứt dây, từng giọt từng giọt lăn dài xuống hai gò má.
Bùi Huyễn ban đầu còn mang ý cười xấu xa, nhưng lúc này thần sắc bỗng cứng lại trong chốc lát, hắn vươn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt của nàng, giọng nói mềm đi vài phần: “Chỉ xỏ lỗ tai thôi mà, khóc cái gì chứ?”
Ninh Linh chẳng thèm phản ứng hắn nữa. Nàng hiểu rõ dù nàng có cầu xin thế nào đi nữa, hắn cũng chẳng chịu bỏ qua. Đã vậy, chi bằng cứ mặc sức khóc một trận cho thoải mái.
Càng nghĩ vậy, nàng càng khóc lớn hơn, hoàn toàn không chút kiêng dè. Nước mắt như dòng nước lũ vỡ đê, tràn ra không thể ngăn lại. Nàng khóc tới mức hai mắt đỏ hoe, hơi thở nghẹn ngào nức nở.
Ngoài cửa, Lâm Vi Đức cùng Tử Diệp nhìn nhau. Chủ tử trước nay ghét nhất người khác khóc lóc, cảm thấy vừa phiền vừa xui xẻo. Hôm nay Ninh Linh khóc tới mức này, chẳng lẽ hắn ở bên trong đã làm chuyện gì tàn nhẫn hay sao, hay nàng ấy thật sự chán sống rồi?
Nhìn nàng khóc tới mức gương mặt ướt đẫm như hoa lê trong mưa, Bùi Huyễn lại càng thêm phiền muộn, hắn nhíu mày nói: “Ngươi lừa gạt ta như vậy, ta còn chưa thực sự trách phạt mà ngươi đã khóc sống khóc chết đến mức này rồi à?”
Vốn dĩ tai nàng đã đau đớn không chịu nổi, vậy mà còn phải nghe hắn nói lời ngang ngược như vậy. Trong lòng Ninh Linh bỗng dâng lên một chút căm phẫn, không nhịn được hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
Thế nhưng giọng nói nàng lúc này lại yếu ớt nghẹn ngào, mang theo tiếng khóc nức nở: “Chủ tử muốn gϊếŧ muốn chém gì thì tùy ngài, dù sao nô tỳ cũng chẳng thể phản kháng.”