Nền đất ở đây lát đá rắn chắc, tiếng nàng quỳ xuống vang lên rõ ràng, ngay cả âm thanh xương cốt va chạm cũng nghe thấy được. Tiếng va chạm trên trán nàng vào mặt đá khiến Bùi Huyễn cúi đầu nhìn lại.
Trên trán trắng mịn của nàng lập tức hiện lên một vệt đỏ, da dường như bị trầy xước, một dòng máu nhỏ bắt đầu rỉ ra.
Động tĩnh ở đây lập tức thu hút không ít tiểu nha hoàn, người hầu trong phủ kéo tới xem náo nhiệt.
Lâm Vi Đức lập tức đen mặt, lớn tiếng quát đuổi mọi người đi.
Ninh Linh cúi đầu quỳ tại chỗ, xung quanh bao nhiêu ánh mắt đang nhìn nàng chăm chú, nàng chỉ có thể cúi người, nhẫn nhục xin tha.
Ý cười trên gương mặt Bùi Huyễn lúc này hoàn toàn biến mất, hắn vươn bàn tay mạnh mẽ giữ chặt vai nàng, dùng một chút lực, lập tức kéo nàng đứng dậy. Sau đó, chính Ninh Linh cũng chẳng rõ nàng làm cách nào trở về viện Tranh Huy. Nàng như con rối gỗ bị người ta dùng dây điều khiển, chẳng còn chút ý chí hay suy nghĩ nào nữa.
Vừa bước vào phòng, trên cao lập tức truyền xuống một giọng nói lạnh nhạt: “Quỳ xuống.”
Ninh Linh chẳng hề chống cự, ngoan ngoãn quỳ xuống.
Bùi Huyễn cau mày nhìn nàng, gương mặt nàng lúc này trắng bệch như giấy, đôi mắt ngày thường trong trẻo giờ ngân ngấn nước nhưng vẫn quật cường không chịu để rơi xuống, như thể không đυ.ng vào tường nam thì chưa biết quay đầu.
Hắn bước đến bên bàn, cầm lên đôi khuyên tai, sau đó chậm rãi tiến tới trước mặt nàng.
Thân hình hắn vốn cao lớn, vai rộng chân dài, trên môi luôn mang ý cười nhàn nhạt. Hắn dùng hai ngón tay nhẹ nhàng cầm khuyên tai, để chúng va chạm vào nhau phát ra âm thanh leng keng dễ nghe.
Hắn thong thả ngồi xổm xuống trước mặt Ninh Linh, mở lòng bàn tay đưa đôi khuyên tai ra, cười nhạt: “Đây là đặc biệt chuẩn bị cho ngươi đấy, đẹp không?”
Ninh Linh cứng ngắc gật đầu, hoàn toàn không biết kế tiếp hắn sẽ làm gì.
Thân hình cao lớn của hắn phủ trọn lấy nàng, khiến nàng cảm giác như bị ép đến ngạt thở.
Bùi Huyễn liếc nhìn xung quanh, đứng dậy lấy tới một ngọn nến đang cháy sáng, rồi lại cầm lên cây kim bạc đã được chuẩn bị từ trước.
Hắn hơ cây kim bạc trên ngọn lửa nóng rực, Ninh Linh lập tức hiểu rõ hắn muốn làm gì.
Ánh mắt nàng tràn ngập hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn hắn. Không ngờ hắn muốn xỏ lỗ tai cho nàng, hắn đúng là một kẻ điên!
Ánh lửa đỏ rực hắt lên khuôn mặt hắn, khóe môi hắn cong lên hài lòng, vừa xoay nhẹ cây kim bạc vừa thấp giọng nói: “Ngươi không có lỗ tai để đeo khuyên tai thì ta giúp ngươi tạo một cái là được rồi.”
Ninh Linh sợ hãi điên cuồng lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào run rẩy: “Nô tỳ sai rồi, nô tỳ biết lỗi rồi, xin ngài tha cho nô tỳ lần này đi, sẽ không bao giờ có lần sau nữa!”
Nàng vốn rất giỏi ăn nói, xưa nay luôn có thể khéo léo lừa gạt người khác, nhưng giọng nói nghẹn ngào như hiện giờ thì hiếm thấy vô cùng.
Bùi Huyễn nghe vậy, động tác tay hơi dừng lại một chút rồi lập tức tiếp tục. Nàng cứng đầu như vậy, nếu không khiến nàng chịu chút đau đớn, e rằng mãi mãi chẳng coi hắn ra gì.
Thấy kim bạc đã đủ nóng, Bùi Huyễn thong thả cầm tới gần nàng.
Đối diện với nỗi sợ hãi chưa từng có, toàn thân Ninh Linh run rẩy, hàng mi như cánh bướm nhỏ khẽ chớp liên tục.
Bàn tay ấm áp và khô ráo của hắn nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc đang phủ bên tai nàng ra phía sau, rồi nhẹ nhàng nắm lấy vành tai mềm mại trắng nõn. Ngay từ lần đầu nhìn thấy, hắn đã muốn chiếm hữu đôi tai nhỏ xinh này, muốn để lại dấu vết chỉ thuộc về riêng hắn.