Chương 34

Bùi Huyễn như nhận ra điều này, quay đầu cười hỏi: “Sao lại đứng ngây ra thế? Còn không mau đi tiếp.”

Hai người vừa đi thêm vài bước, Bùi Huyễn bỗng nhiên dừng lại, khoanh tay đứng đó, khóe miệng hơi nhếch lên thành nụ cười khó đoán.

Ninh Linh nhìn về phía trước theo ánh mắt hắn thì lập tức nhận ra người phía trước kia là Niệm Nhi.

Lúc này Niệm Nhi đang quay lưng về phía bọn họ, một mình dọn dẹp những chiếc lá vàng rơi rụng dưới gốc cây bạch quả.

Ninh Linh bỗng cảm thấy da đầu run lên, vội vàng quay đầu nhìn về phía Bùi Huyễn. Hắn lại chỉ nhướng mày, ý bảo nàng tiếp tục quan sát. Đúng lúc nàng quay lại nhìn về phía Niệm Nhi thì đã thấy có thêm một tiểu nha hoàn khác không biết từ đâu chạy tới. Nàng không biết tiểu nha hoàn kia, nhưng rõ ràng Niệm Nhi thì biết.

Tiểu nha hoàn mặc bộ đồ vải thô xanh đã cũ của nha hoàn tam đẳng, giọng nịnh nọt cười nói: “Niệm Nhi tỷ tỷ, đôi khuyên tai này của tỷ thật đẹp quá đi mất!”

Đầu óc Ninh Linh lập tức trở nên trống rỗng, đến cả hơi thở cũng nghẹn lại.

Nàng vừa định lên tiếng ngăn cản, lại nghe Niệm Nhi vui vẻ sờ sờ vành tai mình, giọng điệu vô cùng sung sướиɠ: “Đương nhiên rồi, đây là bảo bối mà ta bỏ ra tận ba lượng bạc mới mua được đấy.”

Tiểu nha hoàn áo xanh kia lập tức khen ngợi hết lời, lại tò mò hỏi tiếp: “Đây là món đồ hiếm có ở cửa hàng ngoài phố đúng không?”

Niệm Nhi đắc ý lắc đầu: “Hàng ngoài phố thì tính là gì, đồ quý hiếm trong phủ chúng ta còn nhiều hơn ấy chứ! Đôi khuyên tai này chính là đồ tốt mà Hầu gia ban thưởng cho Ninh tỷ tỷ đó.”

Câu này vừa nói ra, Ninh Linh lập tức hiểu rõ màn kịch hôm nay chính là cố ý sắp đặt để nàng xem.

Nàng nhớ lại sự dò xét của Bùi Huyễn hôm trước, lại liên tưởng đến nghi ngờ của Vương Bách, trong lòng liền đoán chắc hẳn hắn đã sớm biết hết sự thật, chỉ chờ xem nàng làm thế nào chống chế.

Giờ phút này hắn diễn ra vở kịch này, chính là muốn nàng tự mình bị vạch trần, chẳng còn cách nào biện hộ.

Giọng Ninh Linh khàn khàn, thừa nhận nói: “Là ta lừa gạt ngài, đôi khuyên tai kia ta đã sớm bán đi rồi.”

Câu nói của nàng vang lên đột ngột, khiến Niệm Nhi và tiểu nha hoàn kia giật mình vội vàng quay lại.

Vừa thấy chủ tử đứng ngay đó, hai người hoảng hốt lập tức quỳ xuống dập đầu. Niệm Nhi càng thêm kinh hoảng, trong lòng thầm mắng bản thân quá lắm miệng.

Bùi Huyễn cười nhạt, đầy vẻ thích thú: “Cũng đâu phải thế, ngày đó chẳng phải ngươi nói tuyệt đối không lừa ta hay sao?”

Nói xong, hắn nheo mắt nhìn chằm chằm vào Niệm Nhi, thong thả nói tiếp: “Có khi nào là tiểu nha hoàn này ăn cắp đồ của ngươi không nhỉ, ngươi không cần phải che giấu giúp nàng ta làm gì.”

Niệm Nhi nghe xong lập tức trừng lớn hai mắt, toàn thân run rẩy, vội vàng thanh minh: “Nô tỳ không dám, đôi khuyên tai này thật sự là do nô tỳ mua về, hoàn toàn trong sạch ạ.”

Bùi Huyễn vẫn thong dong phe phẩy cây quạt, vẻ mặt cực kỳ hứng thú nhìn sắc mặt Ninh Linh biến hóa.

Ninh Linh lập tức cao giọng nhắc lại: “Là nô tỳ tự tiện bán đi, xin chủ tử trách phạt.”

Niệm Nhi phía sau khóc nức nở không ngừng.

Bùi Huyễn nhìn Niệm Nhi, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, lập tức phân phó: “Lâm Vi Đức, nha hoàn đầu óc không minh mẫn thế này, giữ lại cũng chẳng ích gì, lập tức bán ra ngoài đi.”

Niệm Nhi vừa nghe xong liền khóc lóc thảm thiết hơn. Ninh Linh sắc mặt tái nhợt, lập tức quỳ xuống nền đá cứng rắn, dập đầu thật mạnh: “Đều là nô tỳ sai, xin chủ tử khai ân!”