Chương 33

Nhận thức được mức độ nghiêm trọng, ngay khi Ninh Linh vừa rời khỏi, hắn ta lập tức tới viện Tranh Huy, chuẩn bị bẩm báo rõ ràng sự việc này.

Lúc Vương Bách đến nơi, trên trời đã lất phất những hạt mưa nhỏ li ti, không lớn nhưng đủ làm ướt vài sợi tóc trên đầu hắn ta như phủ thêm một lớp sương mỏng.

Bùi Huyễn đang xử lý công việc trong thư phòng bên ngoài, nơi này vốn không cho người khác tùy tiện ra vào, bên trong cũng chỉ có một mình Lâm Vi Đức hầu hạ bên cạnh. Vương Bách vừa bước vào, Bùi Huyễn cũng không bảo Lâm Vi Đức lui ra.

“Chuyện gì?”

Giọng nói lạnh băng vang lên, xem ra tâm trạng của chủ tử hiện giờ rất không tốt.

Vương Bách không dám trì hoãn, vội vào thẳng vấn đề: “Hôm nay Ninh cô nương tìm thuộc hạ, nói muốn ra ngoài phủ.”

Lời vừa nói xong, trên ghế đã truyền đến một tiếng cười lạnh lẽo. Hắn ta lập tức bổ sung thêm: “Thuộc hạ đã từ chối rồi, bảo nàng ấy phải xin chỉ thị từ ngài.”

Vốn dĩ Vương Bách định nói tiếp, có lẽ nàng là nội gián do kẻ khác cài vào phủ, nhưng vừa lén liếc lên trên, đã thấy sắc mặt chủ tử vẫn ung dung hờ hững như cũ, còn phất tay bảo hắn ta lui ra ngoài.

Chờ Vương Bách rời khỏi, Bùi Huyễn cười lạnh, ra lệnh cho Lâm Vi Đức: “Ngươi đi an bài thật tốt, bản hầu muốn xem nàng ấy còn có thể giảo biện như thế nào nữa đây.”

Ninh Linh trăm nghĩ ngàn nghĩ cũng không ra được kết quả gì, vài ngày trôi qua liền dần dần buông xuống chuyện ấy, chuyển sang chuyên tâm suy tính kế hoạch chạy trốn.

“Hôm nay Hầu gia nghỉ ngơi, ngươi chớ để trễ giờ.” Bên ngoài vang lên tiếng Tử Diệp gõ cửa nhắc nhở.

“Được, ta lập tức tới ngay đây.”

Mấy ngày nay Bùi Huyễn cực kỳ bận rộn, đều đi sớm về trễ, cả ngày nàng gần như không gặp được hắn lần nào. Vì vậy, nàng cũng chưa tìm được cơ hội thích hợp nói ra chuyện muốn rời phủ.

Hôm nay đúng dịp hắn nghỉ ngơi, vừa vặn có thể thử nói ra một lần. Thế nhưng khi nàng vừa bước vào, Bùi Huyễn đã nhìn nàng với vẻ mặt như cười như không, ánh mắt thâm sâu khó lường.

Ngày thường vào giờ này, hắn thích đến sân luyện võ cùng Lâm Vi Đức luận bàn một hồi. Vậy mà hôm nay hắn lại chẳng đi, thong thả bước về phía hậu viện của viện Tranh Huy.

Buổi sáng không khí trong lành, thoáng chút ngọt ngào. Ánh nắng ban mai ấm áp nhưng không quá gay gắt, nhẹ nhàng phủ lên người, mang theo sự thoải mái dễ chịu.

Hai bên đường nhỏ ở hậu viện trồng rất nhiều loại hoa quý, tiếng chim ríu rít hòa vào nhau như bản nhạc nhỏ du dương.

Bùi Huyễn chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi phía trước, lúc nào không hay, phía sau chỉ còn lại một mình Ninh Linh.

Không biết Tử Diệp đã lặng lẽ lui xuống từ khi nào.

Ninh Linh bình thản theo sau, nàng thực sự thích những khoảnh khắc yên bình và ấm áp thế này, cả người đều thư giãn, trên mặt hiện rõ nét cười nhẹ nhàng thoải mái.

Phía trước chính là nơi ở của các tiểu nha hoàn, nhưng bước chân Bùi Huyễn lại chẳng hề có ý dừng lại. Ninh Linh không rõ hắn là vô tình không chú ý, hay là cố tình như vậy nữa.

Nhưng suy cho cùng, cả phủ đều là sản nghiệp của hắn, nàng làm gì có tư cách xen vào.

Dọc đường thỉnh thoảng gặp vài tiểu nha hoàn, sắc mặt ai nấy đều kinh ngạc, vội vàng hành lễ.

Trong lòng Ninh Linh bất an vô cùng, loáng thoáng cảm giác có điều gì đó không đúng, bước chân hơi chậm lại.