Ninh Linh vốn định dò hỏi ý tứ hắn, nhưng nhìn sắc mặt hắn lúc này cũng biết tâm tình của hắn đang rất không vui. Nàng không muốn tự chuốc họa vào thân, đang định mở miệng xin phép cáo lui thì bỗng dưng nhìn thấy những món trang sức đặt trên bàn thư án.
Bùi Huyễn thấy ánh mắt nàng hướng về phía đó, lập tức làm như vừa rồi chẳng xảy ra chuyện gì, khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười hỏi: “Mấy món trang sức này, ngươi thấy thế nào?”
Hắn dùng những ngón tay thon dài đặt từng món trang sức ngay ngắn trên bàn.
Khi cầm đôi khuyên tai điểm thúy pháp lang kia lên, khóe môi hắn càng cong sâu hơn, cười hỏi: “Đôi này, ngươi thích không?”
Nhưng giọng nói hắn lúc này nghe vô cùng kỳ lạ, khiến nàng nổi da gà khắp người.
Ninh Linh không dám đáp điều gì chọc giận hắn, chỉ cúi thấp đầu, ngoan ngoãn nói: “Nhìn rất đẹp mắt, tinh xảo vô cùng ạ.”
Nàng thật không hiểu rõ, hắn đã biết nàng không có lỗ tai, tại sao cứ luôn cố chấp hỏi nàng chuyện khuyên tai?
Bùi Huyễn nhìn thấu suy nghĩ của nàng, giọng cười nhẹ nhàng nhưng đầy ám muội: “Rồi sẽ có một ngày, ngươi dùng được thôi.”
Ngay lúc Ninh Linh nghĩ rằng hắn sẽ đem những món này thưởng cho nàng, lại nghe hắn lạnh nhạt bảo nàng lui ra.
Ninh Linh cung kính đáp một tiếng rồi cẩn thận lui ra ngoài. Xem ra, muốn nhờ Bùi Huyễn đồng ý cho nàng ra ngoài phủ là không thể, nàng đành đi tìm Vương Bách thử vận may xem sao.
Nàng tìm thấy Vương Bách đang ở phòng thu chi. Hắn ta dáng vẻ thư sinh lịch sự, vừa nhìn thấy nàng liền chủ động nở nụ cười, mở miệng hỏi: “Ninh cô nương tìm ta có việc gì chăng?”
Ngày trước, khi bà mối đem người đến phủ, hắn ta vừa liếc mắt đã chọn trúng nàng. Tuy rằng hắn ta tự tin vào ánh mắt nhìn người của mình, nhưng cũng chẳng dám tùy tiện an bài nàng hầu hạ trong viện chủ tử. Vạn nhất nàng làm việc không tốt, đắc tội Hầu gia, hắn ta cũng phải chịu liên lụy.
Nhưng hắn ta quả thật không ngờ chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, còn chưa kịp xây dựng quan hệ tốt với nàng, thì nàng đã thành người được Hầu gia yêu thích, đến hắn ta cũng chẳng dám đắc tội.
Ninh Linh lễ phép hành lễ, cung kính hỏi: “Chào Vương quản gia, mấy hôm nay ta muốn ra ngoài phủ mua chút đồ, không biết có tiện không ạ?”
Vương Bách híp mắt lại, cười như không cười, đáp vòng vo: “Ninh cô nương hiện là người bên cạnh Hầu gia, chuyện này làm sao ta dám tự quyết định chứ.”
Ninh Linh nghe vậy, tuy thất vọng nhưng kết quả này cũng nằm trong dự đoán của nàng rồi. Nàng cảm ơn xong, đang định rời đi thì nghe thấy hắn lên tiếng hỏi tiếp: “Hôm nay Hầu gia sai ta chọn ít món trang sức đưa cho cô nương, không biết cô nương có vừa ý không?”
Ninh Linh hơi nhíu mày đáp: “Hôm nay Hầu gia không ban thưởng trang sức gì cả.”
Tuy nàng đã thấy qua những món đó, nhưng rõ ràng Bùi Huyễn không hề có ý thưởng cho nàng. Trong lòng nàng cũng từng nghi hoặc, hôm trước chính hắn nói sẽ sai Vương Bách chọn vài món thật tốt cho nàng, sao bỗng dưng lại đổi ý rồi?
Vương Bách lập tức biến sắc, trong lòng không khỏi liên tưởng đến dáng vẻ nóng vội của Lâm Vi Đức khi nãy, lúc này lại thấy Ninh Linh vội vàng muốn ra khỏi phủ, chẳng lẽ có liên quan tới việc trước đó trong phủ từng xuất hiện nội gián?
Hay là... Ninh Linh cũng là một trong số đó?
Nếu đúng như vậy, khó trách sao lúc ấy Lâm Vi Đức lại phản ứng mạnh đến thế, Hầu gia cũng vì thế mà hủy luôn ý định ban thưởng trang sức.