Đợi đến khi chắc chắn Vương Bách đã đóng cửa rời khỏi phòng, Lâm Vi Đức mới lấy hết can đảm, một hơi nói hết: “Ninh cô nương đã đem đôi khuyên tai ngài ban thưởng kia bán cho một tiểu nha hoàn với giá ba lượng bạc.”
Trong phòng nhất thời trở nên im phăng phắc. Sau khoảnh khắc trầm mặc ngắn ngủi, không khí lập tức như đóng băng, sát khí lạnh lẽo lan tỏa khắp phòng. Một tiếng răng rắc vang lên, đôi vòng ngọc trong lòng bàn tay Bùi Huyễn bị hắn bóp vỡ tan, nhiệt độ trong phòng dường như cũng lạnh xuống vài phần.
Lâm Vi Đức dè dặt lên tiếng: “Chủ tử, cẩn thận tay ngài.”
Bùi Huyễn cười lạnh lẽo, nói: “Nàng ấy đúng thật là to gan lớn mật!”
Hắn tiện tay ném mảnh ngọc vỡ trên bàn, đôi vòng ngọc hoàn hảo lúc trước giờ đã vỡ vụn thành mấy mảnh.
Lâm Vi Đức âm thầm quan sát một lúc, thấy tay hắn không bị thương mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa nhẹ nhàng: “Hầu gia, nô tỳ có thể vào không ạ?”
Là giọng của Ninh Linh.
Bùi Huyễn tiện tay cầm khăn sạch lau tay, nhàn nhạt đáp một tiếng.
Lâm Vi Đức không dám tiếp tục ở lại lâu, nhanh tay thu dọn mảnh vỡ, vội vàng lui ra ngoài.
Ninh Linh bưng trà nóng bước vào, có chút khó hiểu nhìn bóng lưng vội vã rời đi của hắn ta.
Vừa mới đặt trà xuống, nàng lập tức cảm nhận được không khí trong phòng đầy áp lực. Vốn định nhân cơ hội này xin phép ra ngoài phủ một chuyến, nhưng nhìn tình hình trước mắt, nàng chẳng dám mở miệng nữa.
Ngược lại, Bùi Huyễn lên tiếng trước: “Hôm nay ngươi lại không mang mấy món trang sức kia à?”
Hắn hỏi quá đột ngột, khiến nàng trở tay không kịp, theo bản năng trả lời: “Nô tỳ không biết búi tóc, dùng dây lụa sẽ tiện hơn.”
Ánh mắt Bùi Huyễn sâu xa đánh giá nàng từ trên xuống dưới, giọng nói mang theo ẩn ý: “Hôm trước ngươi bảo vì quá quý trọng nên không nỡ dùng, hôm nay lại bảo vì không biết búi tóc, rốt cuộc đâu mới là thật đây?”
Lúc này hắn giống hệt như một mãnh thú hung dữ trong rừng sâu, ánh mắt khóa chặt con mồi, quanh thân đều tỏa ra cảm giác nguy hiểm.
Ninh Linh không rõ vì sao chỉ là một chuyện nhỏ bé thế này, hắn cũng phải cố chấp truy hỏi đến cùng, nhưng nàng vẫn cúi đầu cung kính trả lời: “Nô tỳ thật sự vụng về, sợ làm rơi trâm cài, hỏng mất đồ tốt của ngài.”
Nhưng Bùi Huyễn không dễ dàng bỏ qua cho nàng như vậy, một bàn tay mạnh mẽ nhanh chóng vươn tới, bóp chặt lấy cằm nàng. Hắn ép nàng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt bễ nghễ của mình.
Hắn cười nhẹ, giọng đầy ác ý hỏi: “Ngươi nói thật chứ?”
Gò má Ninh Linh đỏ lên, hơi thở cũng dần gấp gáp, vừa định trả lời thì một ngón tay thon dài của hắn đã nhẹ nhàng đặt lên đôi môi mềm mại của nàng, thấp giọng nói: “Suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời, dám lừa ta thì kết cục sẽ vô cùng thê thảm đấy.”
Trong lòng Ninh Linh lập tức hoảng loạn, do dự không biết có nên nói ra sự thật hay không. Nhưng nghĩ lại, nàng vốn dĩ không có lỗ tai nên không đeo khuyên tai cũng là điều hết sức bình thường, rất có thể hắn chỉ đang trêu đùa để dọa nàng mà thôi.
Thế là nàng cố lấy dũng khí nói: “Nô tỳ tuyệt đối không lừa gạt Hầu gia.”
Nghe nàng trả lời, Bùi Huyễn không nói gì thêm, nhanh chóng buông tay. Trong lòng Ninh Linh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra vừa rồi nàng đoán đúng rồi, nếu hắn thật sự biết rõ chân tướng, làm sao dễ dàng bỏ qua như vậy. Tuy hắn đã khống chế lực đạo, nhưng vẫn để lại trên làn da trắng mềm mại của nàng một vết hằn đỏ.