Chương 30

Niệm Nhi chỉ là người hầu, còn là văn tự bán đứt, điểm này giống hệt với Ninh Linh.

Các nàng đều không thể tùy tiện ra khỏi phủ, nàng lại hỏi thêm: “Ngươi muốn ra ngoài phủ thì cần thông báo cho ai? Ta cũng đi được không nhỉ?”

Niệm Nhi suy nghĩ một lát, đáp: “Ta ra ngoài dễ lắm, chỉ cần nói với tỷ tỷ Tứ Diệp một tiếng là được.”

Nàng ta nhìn Ninh Linh, hạ thấp giọng nói tiếp: “Nhưng tỷ thì chắc phải tìm Vương quản gia mới được, mà ta đoán hắn cũng chẳng dám tự quyết đâu, phải Hầu gia đồng ý mới xong chuyện được đấy.”

Ninh Linh hơi thất vọng, than nhẹ một tiếng, nhưng bỗng nhiên nàng nghĩ tới điều gì đó.

Nàng quay vào trong phòng, lấy ra mâm trái cây mà trước lúc ra ngoài Bùi Huyễn đã ban thưởng, rồi đưa cho Niệm Nhi, nói: “Cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết.”

Trong mâm toàn là trái cây mới mẻ quý hiếm, nào vải thiều, nào nho tươi, đều là đồ thượng hạng, những thứ này bình thường tiểu nha hoàn không dễ gì được ăn.

Niệm Nhi vui vẻ nhận lấy, nhưng vẫn tò mò hỏi: “Tỷ tỷ, sao tỷ không ăn vậy?”

Ninh Linh đáp qua loa: “Mùa hè nóng quá, ta chẳng muốn ăn uống gì cả.”

Bùi Huyễn càng đối xử tốt với nàng, nàng càng phải dè chừng cảnh giác, còn đâu tâm trí mà ăn uống nữa.

Nàng sợ ngày nào đó, hắn thực sự coi nàng như con mồi, ép buộc nàng trở thành thông phòng của hắn mất thôi.

Vương Bách xử lý mấy việc trong phủ hiển nhiên thuận buồm xuôi gió hơn Lâm Vi Đức rất nhiều.

Bùi Huyễn vừa mới trở về phủ, Lâm Vi Đức liền lấy lý do có việc cần xử lý, vội vàng lui xuống.

Vương Bách hai tay cung kính bưng một hộp gỗ quý khảm hoa văn, cẩn thận bước vào xin chỉ thị: “Hầu gia, đây đều là những món trang sức hôm nay thuộc hạ tuyển được, mời ngài xem qua định đoạt.”

Bùi Huyễn nhìn hộp gỗ đã đưa tới trước mặt, tùy ý phất tay nói: “Vậy mở ra xem thử một chút đi.”

Vương Bách đặt nhẹ hộp gỗ lên bàn thư án trước mặt Bùi Huyễn, rồi mở nắp hộp ra.

Bên trong hộp gỗ là một cây trâm cài hình quả lựu khảm hồng bảo thạch vô cùng tinh xảo, một đôi vòng ngọc sáng bóng mềm mại, một đôi hoa tai điểm thúy pháp lang, cùng một chuỗi vòng cổ đá quý rực rỡ đẹp mắt.

Bùi Huyễn hài lòng gật đầu, đúng lúc thấy Lâm Vi Đức từ bên ngoài quay trở lại, liền hỏi: “Có việc gì mà lại vội vàng thế?”

Lâm Vi Đức vừa liếc mắt đã nhìn thấy những món trang sức rực rỡ tinh xảo trên bàn thư án, lập tức thấp giọng đáp: “Thuộc hạ vừa nghĩ ra một chuyện, nhưng chưa xác thực, nên đã phái người đi tra xét.”

Bùi Huyễn chẳng mấy quan tâm, tiếp tục chọn lựa trang sức: “Đôi vòng ngọc này tỉ lệ không đẹp.”

Hắn lại nghĩ ngợi thêm một chút rồi nói tiếp: “Đôi khuyên tai kia cũng không cần.”

Vương Bách nghe xong ngẩn người, đôi vòng ngọc này nếu ở bên ngoài thì các vị phu nhân quý nữ đều yêu thích không buông tay, vậy mà hắn lại chê bai không vừa mắt. Nhưng chủ tử đã lên tiếng, hắn chẳng dám nhiều lời, chỉ cung kính đáp ứng.

Lâm Vi Đức vốn trầm mặc không muốn nói, lúc này bỗng nhiên chủ động lên tiếng: “Vương quản gia, ngươi lui xuống trước đi, ta đi đưa mấy món này cho.”

Vương Bách hiểu rõ, trong lòng Hầu gia, hắn vĩnh viễn chẳng thể nào so được với Lâm Vi Đức. Vì thế, hắn liền gật đầu lui xuống.

Câu nói vừa rồi của Lâm Vi Đức làm Bùi Huyễn dừng động tác trên tay lại. Hắn vẫn cầm đôi vòng ngọc kia, giọng điệu tản mạn nói: “Cuối cùng cũng chịu nói ra rồi à? Nghẹn cả ngày trời, ngươi không mệt hay sao?”