Chương 28

Bùi Huyễn nhanh tay lẹ mắt thu hồi động tác, thoải mái dựa vào ghế thái sư, nghiêng đầu cười trêu chọc: “Không ngờ gan ngươi lớn thật đấy, định động thủ đánh ta à?”

Ninh Linh bối rối ấp úng: “Nô tỳ nào dám ạ.”

Bùi Huyễn lại đổi chủ đề, chế giễu nói: “Ánh mắt của Lâm Vi Đức quả thật không ra sao, chọn toàn mấy món đồ tầm thường mà ngươi còn coi như bảo vật vậy.”

Ninh Linh không biết hắn lại đang muốn trêu chọc cái gì, chỉ cung kính đáp: “Đồ vật chủ tử ban cho, nô tỳ tự nhiên phải coi như bảo bối.”

Câu nói này khiến Bùi Huyễn bật cười đầy hài lòng. Hắn vốn dĩ tuấn tú, khí chất bất phàm, lúc này nét cười nhẹ càng thêm phong lưu tao nhã.

“Hôm nào ta bảo quản gia Vương chọn vài món tốt hơn ban thưởng cho ngươi.”

Ninh Linh thật lòng chẳng thích chút nào hai chữ ‘ban thưởng’ ấy, vừa nghe đã cảm thấy cao cao tại thượng, coi thường người khác.

Nàng chỉ đành khẽ nhếch môi cười lấy lệ, nhẹ giọng đồng ý.

Khi đêm xuống hẳn, trăng tròn treo cao, bầu trời đầy sao lấp lánh, xung quanh phủ lên một màn tĩnh mịch. Nàng đang định trở về phòng, lại thấy phía trước như thấp thoáng bóng người, bước lại gần mới nhận ra đó là Tử Diệp.

Ninh Linh ngạc nhiên hỏi: “Tỷ tỷ Tử Diệp, sao tỷ lại đứng đây vậy?”

Đêm đã khuya thế này, ai cũng trở về phòng của mình cả rồi, duy chỉ có nàng ta đứng đây như đang chờ ai đó.

Quả nhiên, Tử Diệp đáp: “Ta cố ý đứng chờ ngươi đấy.”

Ninh Linh càng thêm khó hiểu: “Tỷ tỷ Tử Diệp tìm ta có chuyện gấp à?”

Dù thật sự có chuyện, cũng đâu cần phải chờ tới đêm hôm khuya khoắt thế này, chắc hẳn là có chuyện quan trọng rồi.

Tử Diệp im lặng một lát, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Chuyện đôi khuyên tai, ngươi không nói thật với Hầu gia đúng không?”

Nếu thật sự đã bẩm báo rõ ràng, làm sao lại có thể bình yên như vậy. Ninh Linh lập tức cảnh giác, chẳng lẽ nàng ấy muốn đi cáo trạng?

Tử Diệp lại tiếp tục nói: “Chuyện đó không liên quan tới ta, ta cũng chẳng định cùng người khác làm chuyện xấu. Nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi, lừa gạt Hầu gia không có kết cục tốt đâu.”

Tảng đá lớn trong lòng Ninh Linh lập tức buông xuống, chuyện này coi như đã qua rồi. Nàng không tin Bùi Huyễn thân phận cao quý, bận rộn đủ việc, lại còn để tâm mãi đến mấy món trang sức nhỏ, truy cứu hết lần này tới lần khác.

Tử Diệp nhìn ra suy nghĩ của nàng, lại nhắc nhở: “Chỉ là may mắn nhất thời thôi.”

Tuy Ninh Linh không cho rằng Bùi Huyễn có bản lĩnh ghê gớm như vậy, nhưng vẫn biết Tử Diệp có ý tốt, liền chân thành cảm ơn: “Cảm ơn tỷ đã nhắc nhở.”

Tử Diệp nói xong câu này liền xoay người rời đi.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ, mọi người đã bắt đầu hầu hạ Bùi Huyễn thức dậy.

Lâm Vi Đức ôm thanh đại đao từ ngoài sân bước vào.

Niệm Nhi đang quét dọn sân viện, tay chân lanh lợi, miệng cũng chẳng ngừng nghỉ: “Hi Phúc, ngươi nhìn hôm nay ta có gì khác không?”

Hi Phúc xách thùng nước đầy nặng trĩu, cố sức trả lời qua loa: “Có cái gì khác đâu.”

Niệm Nhi bực tức dẩu miệng: “Ngươi đúng là mắt mù rồi.”

Hi Phúc đổ nước vào chậu để tưới hoa, lấy tay áo lau mồ hôi trên mặt, lúc này mới rảnh rỗi quay đầu nhìn kỹ lại lần nữa.

Hắn vẫn không phát hiện ra điều gì khác biệt, đành cố gắng nhìn kỹ thêm một chút, hỏi: “Có chỗ nào khác chứ?”

Niệm Nhi tức muốn nổ phổi, món đồ này chính là bảo bối nàng dùng tiền dành dụm hai tháng trời mới mua được, vậy mà hắn ta lại chẳng biết nhìn hàng chút nào.