Chương 27

Ngay sau đó trà thơm cùng đồ điểm tâm được chuẩn bị xong, Ninh Linh bưng tới bên cạnh hắn.

Bàn tay nàng mềm mại như cỏ non, ngón tay thanh mảnh tựa ngó sen xanh biếc. Bùi Huyễn thầm đánh giá, lại vô tình thấy chiếc vòng bạc nhỏ trên cổ tay mảnh khảnh của nàng. Da thịt nàng trắng nõn như tuyết, chiếc vòng bạc ấy lại có phần tục khí.

Hắn nhẹ giọng hỏi: “Ngươi chỉ có mỗi hai món đồ này thôi sao?”

Ninh Linh không nghe ra cảm xúc trong lời hắn nói, chẳng dám lừa gạt, đành thành thật đáp: “Còn có một đôi khuyên tai nữa ạ.”

Tử Diệp đứng một bên dâng hương, nhẹ nhàng đổ phấn thơm đuổi muỗi đã chuẩn bị sẵn vào trong lư, rồi im lặng lui ra ngoài.

Bột hương vừa gặp sức nóng liền tan ra, làn khói mỏng manh lan nhẹ khắp phòng, thoang thoảng một mùi gỗ thanh mát dễ chịu.

Căn phòng vừa rồi còn vài người, lúc này bỗng chốc chỉ còn lại hai người yên tĩnh đối diện nhau.

Bùi Huyễn lại hỏi tiếp: “Vậy sao ngươi không đeo vào?”

Trong giọng nói của hắn chẳng hề có ý giận, ngược lại còn mang theo vài phần ý cười.

Ninh Linh cúi đầu đáp: “Nô tỳ không có lỗ tai, cho nên đã cất kỹ rồi ạ.”

Bùi Huyễn uống trà, động tác hơi ngừng lại, nhướng mày kinh ngạc: “Ngươi lại không có lỗ tai à?”

Phong tục triều này, nữ tử phần lớn từ nhỏ đã xỏ lỗ tai, người giống nàng đúng là hiếm gặp.

Ninh Linh gật đầu rất thật thà: “Quả thật không có ạ.”

Ngữ khí nàng vô cùng chân thành.

Bùi Huyễn đặt chén trà trong tay xuống, nửa tin nửa ngờ nói: “Lại đây, để ta xem thử.”

Ninh Linh chỉ đành bước về phía hắn thêm chút nữa, hắn lại ngửi thấy hương quýt thanh thanh quen thuộc từ trên người nàng. Hắn liếc nhìn khoảng cách giữa hai người, vừa cười vừa như không cười hỏi: “Chẳng lẽ còn muốn ta tự mình mời ngươi qua đây sao?”

Ninh Linh dịu dàng đáp: “Nô tỳ không dám ạ.”

Nàng khẽ bước gần thêm chút nữa, trong lòng vẫn không rõ, chỉ là một vài món trang sức bé nhỏ mà thôi, sao Bùi Huyễn lại quan tâm như vậy?

Bùi Huyễn cười đầy thoả mãn, thân hình hắn vốn cao lớn, dù đang ngồi cũng toát ra sự uy nghiêm, khiến nàng đứng trước mặt mà vẫn cảm thấy một loại áp lực vô hình bao trùm lấy cả người.

Ánh mắt Bùi Huyễn chậm rãi chuyển từ gò má đến vành tai nàng, rõ ràng chỉ là ánh mắt lướt qua thôi, nhưng Ninh Linh lại bỗng nhiên thấy xấu hổ.

Nàng bứt rứt cúi thấp đầu, cảm giác mình chẳng khác gì một món đồ đang bị người khác tuỳ ý đánh giá.

Mấy lọn tóc nhỏ lộn xộn phủ kín tai nàng, Bùi Huyễn nhẹ nhàng đưa tay vén chúng sang một bên.

Đôi mắt sâu thẳm của hắn chăm chú nhìn thật lâu, cuối cùng nói: “Thật đúng là không có.”

Vành tai nhỏ xinh, tinh tế vô cùng, da thịt trắng như ngọc phớt hồng, tựa như viên đá quý tỏa ra ánh sáng dịu dàng.

Ninh Linh đứng yên tại chỗ, chỉ mong hắn mau chóng kết thúc màn kiểm tra kỳ lạ này đi. Nhưng Bùi Huyễn dường như nổi hứng, bàn tay thon dài mạnh mẽ của hắn lại chuyển sang tai bên kia của nàng.

Hắn còn chưa yên tâm, nghiêng người tới gần hơn nữa, mặt mày nghiêm túc quan sát tỉ mỉ. Hơi thở ấm nóng của hắn vô tình phả lên vành tai nàng, khiến Ninh Linh run rẩy khẽ giật mình.

Bùi Huyễn vẫn chưa chịu dừng lại, càng thêm ngang ngược dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vành tai nàng.

Hắn nghĩ thầm, dù là viên ngọc đẹp nhất thế gian, cũng chẳng thể bằng cảm giác mềm mại trong tay lúc này.

Động tác bất ngờ ấy làm Ninh Linh hoảng hốt, vội đưa tay lên muốn bắt lấy bàn tay đang làm loạn kia, ngăn hắn không được tiếp tục quá đáng.