Nàng muốn đi tìm Tử Diệp nói chuyện.
Thời điểm Ninh Linh tìm được Tử Diệp, nàng ấy đang bận cùng tiểu nha hoàn xông hương lên mấy bộ y phục của Bùi Huyễn.
Niệm Nhi cũng đến phụ giúp, thấy vậy tò mò hỏi: “Ninh Linh, sao tỷ lại tới đây thế?”
Trong phòng có vài nha hoàn khác, người đông phức tạp, Ninh Linh không tiện nói ra chuyện đôi khuyên tai kia, chỉ cười đáp: “Ta tới xem xem có việc gì cần giúp một tay hay không.”
Niệm Nhi nhỏ giọng nói thầm: “Tỷ cứ hầu hạ Hầu gia cho tốt là được rồi, đó mới là chuyện quan trọng nhất đấy.”
Ninh Linh nghe vậy sửng sốt, ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Tử Diệp nghe xong liền liếc nàng một cái, ánh mắt không nhẹ cũng chẳng nặng, khiến nàng vội vàng giải thích: “Ta chỉ sợ Hầu gia không hài lòng lại tức giận thôi mà.”
Tử Diệp lập tức đổi sắc mặt, lớn tiếng quát: “Thân là nha hoàn, chuyện của chủ tử đâu là thứ ngươi được phép bàn luận, còn không mau ngậm miệng lại đi.”
Niệm Nhi là nha hoàn nhị đẳng trong viện của Tranh Huy, ngày thường chỉ làm những việc vặt vãnh, rất hiếm khi được gặp mặt chủ tử. Thế nhưng vì nàng ta là người trong phủ, mọi người cũng không muốn tùy tiện đắc tội, lâu ngày sinh ra tính tình đơn thuần, quen được chiều chuộng.
Ninh Linh đứng bên cạnh âm thầm than thở, nàng tới thật không đúng lúc rồi.
Nàng chỉ đành nói: “Ta đi xem trà đã chuẩn bị tới đâu rồi nhé.”
Chẳng bao lâu sau, cái đuôi nhỏ Niệm Nhi kia đã lon ton chạy theo sau, nàng ta ấm ức nói: “Ninh Linh à, ta thật sự không có ý gì đâu, chỉ là cảm thấy tỷ được chủ tử coi trọng, không cần phải làm mấy chuyện vặt vãnh này.”
Ninh Linh chẳng hề để tâm, mỉm cười nói: “Ta có gì đâu mà tức giận chứ.”
Ánh mắt nàng vô tình lướt qua, thấy Niệm Nhi vẫn còn đeo đôi khuyên tai kia, liền hỏi: “Ngươi thích đôi khuyên tai này đến mức ngày nào cũng đeo vậy sao?”
Niệm Nhi vui vẻ gật đầu: “Đương nhiên rồi.”
Nói xong nàng ta nhìn một lượt từ trên xuống dưới người Ninh Linh, thấy nàng không có lấy một món trang sức nào, liền nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nếu Hầu gia đã thưởng cho tỷ, sao tỷ không mang vào luôn nhỉ?”
Ninh Linh nghĩ tới chuyện lát nữa còn phải dây dưa với Bùi Huyễn, đành bất đắc dĩ nói: “Ta chỉ biết dùng dây lụa buộc tóc thôi, đến búi tóc đơn giản ta cũng chẳng làm được nữa.”
Niệm Nhi lập tức hăng hái nói: “Vậy ta dạy cho tỷ nhé.”
Hoàng hôn chìm dần về phía Tây, một vệt đỏ cuối ngày phủ lên bầu trời, Bùi Huyễn mới mang theo Lâm Vi Đức trở về phủ.
Hôm nay thời tiết không oi bức như trước, thỉnh thoảng có những làn gió mát thoảng qua, rất dễ chịu.
Sau khi Ninh Linh cùng vài nha hoàn hầu hạ Bùi Huyễn thay y phục, rửa mặt, hắn mới thoáng buông xuống chút mệt mỏi của cả ngày dài.
Hắn ngồi trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ tử đàn, ngón tay cái vuốt ve miếng ngọc thượng hạng, trên mặt vẫn giữ nụ cười thường trực, ánh mắt không kiêng dè mà nhìn chằm chằm vào người Ninh Linh.
Hôm nay nàng mặc một chiếc váy lụa màu xanh biếc, màu sắc nhẹ nhàng thoải mái, rất hợp với mùa hè, cả người như toát ra hơi mát.
Vòng eo mảnh khảnh như cành liễu của nàng, hắn chỉ cần một bàn tay đã có thể ôm trọn, mái tóc đen mềm mại như dòng suối nhỏ, sáng bóng óng ả.
Trên đầu nàng búi một kiểu tóc rất đơn giản, chỉ cài duy nhất một cây trâm bạch ngọc hình hoa mai, càng tôn thêm vẻ dịu dàng thanh thoát của nàng.