Việc nha hoàn âm thầm trao đổi vật dụng vốn không hiếm, Niệm Nhi nghe vậy liền hỏi nhỏ: “Vậy tỷ muốn bao nhiêu bạc?”
Ninh Linh không rành giá trang sức, cũng không rõ giá trị của món này. Nghĩ đến tính cách thẳng thắn của Niệm Nhi, nàng cười nói: “Ngươi tự ra giá đi, ta còn có thể làm khó dễ ngươi sao?”
Niệm Nhi nghĩ một lát rồi đáp: “Vậy ba lượng bạc, được chứ?”
Đến lượt Ninh Linh sửng sốt, bây giờ nàng là thị nữ bên người Hầu gia, mỗi tháng được ba lượng. Nhưng Niệm Nhi chỉ là nha hoàn nhị đẳng, ba lượng bạc phải dành dụm hơn hai tháng mới có được.
“Nhiều quá rồi.” Ninh Linh lắc đầu.
Niệm Nhi cười khì: “Vẫn là ta lời đấy, phụ mẫu ta làm lâu năm trong phủ nên cũng biết nhìn hàng.”
Dưới ánh sáng, đôi khuyên trân châu hiện lên ánh sáng dịu nhẹ, tinh xảo mượt mà, Niệm Nhi càng ngắm càng thích. Không để Ninh Linh nói thêm, nàng ta chạy về phòng lấy bạc rồi quay lại nhét vào tay nàng, như sợ bị đổi ý.
Niệm Nhi sung sướиɠ mang khuyên lên tai, tung tăng bước ra ngoài khoe khoang. Ninh Linh đứng trong phòng, nhìn bóng dáng ríu rít của nàng ta mà dở khóc dở cười, sau đó thu lại hai món còn lại.
Bên ngoài, Tử Diệp nghe chuyện cũng đi ngang qua, hai người chỉ cách nhau một cánh cửa sổ gỗ.
Ánh mắt Tử Diệp đầy phức tạp nhìn vào trong phòng, như thể có điều muốn nói. Ninh Linh nghi hoặc nhìn lại, vừa định bước ra hỏi thì Tử Diệp đã xoay người rời đi.
Đến buổi chiều oi ả, Bùi Huyễn ra lệnh, Ninh Linh chỉ biết thở dài, đành theo bổn phận đến hầu hạ.
Nắng hè chói chang, cây cối ngoài sân xanh um, trời nóng đến khó thở, Bùi Huyễn lại mang vẻ mỏi mệt.
Nàng cùng Tử Diệp chia nhau đứng hai bên, đợi Bùi Huyễn vào phòng rồi nhanh nhẹn đưa khăn tay sạch lau mặt, rửa tay.
Trong phòng bốn góc đặt băng sâm, từng đợt khí lạnh tỏa ra dịu nhẹ, giúp xua đi phần nào cái nóng ngột ngạt.
Sau khi làm xong mọi việc, Ninh Linh thở phào một hơi, nghĩ chắc tiếp theo là đến lượt hắn thay y phục, nàng có thể nghỉ một lát.
Tử Diệp vẫn cẩn trọng chuẩn bị quần áo, còn Ninh Linh chỉ phụ giúp cho có lệ. Bùi Huyễn liếc nhìn nàng một cái, ánh mắt sâu xa khó đoán. Không khí trong phòng vừa mới dễ chịu hơn một chút, lại đột nhiên căng thẳng.
Ninh Linh cúi đầu làm việc, sợ chỉ sơ sẩy là lại chọc giận chủ tử.
“Ninh Linh, lại đây hầu ta thay y phục.” Giọng hắn vang lên, ánh mắt chăm chú đặt trên người nàng.
Nàng chỉ đành cắn răng vâng lời, theo hắn bước vào nội thất. Trong lòng nàng rối bời, nàng luôn thấy có điều gì đó không ổn, nhưng lại không dám hỏi.
Thân hình cao lớn của hắn phủ bóng xuống, gần như nuốt trọn vóc dáng nhỏ bé của nàng.
Trước đây nàng từng thấy Tử Diệp hầu hạ hắn, nhưng chưa từng tự tay làm. Thắt lưng hôm nay là loại tinh xảo nàng chưa từng thấy, ngọc khấu khó tháo, nàng loay hoay tìm cách mở, bàn tay vô tình lướt trên lưng hắn.
Lòng bàn tay mềm mại của nàng như con cá nhỏ, len lỏi khắp eo lưng hắn, chạm vào những đường nét cơ bắp rắn chắc.
Nàng càng loay hoay, cả người càng tiến sát vào lòng hắn.
Bùi Huyễn cúi mắt nhìn nàng, khóe môi cong lên, ánh mắt đào hoa như có như không phủ đầy nguy hiểm.
“Còn chưa tháo được sao?” Giọng nói trầm khàn mang theo chút ý cười.
Ninh Linh đỏ bừng mặt, lắp bắp: “Sắp, sắp rồi…”
Bàn tay càng luống cuống, động tác càng không ra hình thù gì.
Ánh mắt Bùi Huyễn càng thêm u tối, thấp giọng cười: “Ta chờ không kịp nữa rồi.”