Dù thế nào, Ninh Linh vẫn cúi người cảm tạ: “Đa tạ Hầu gia.”
Người nọ lại cúi người xuống, hơi thở hai người quấn quýt, giọng nói mang ý cười: “Vậy đã vừa lòng chưa?”
Ninh Linh ngẩn người ngồi trên giường, trong lòng không biết nên cười hay nên tức giận. Tức giận vì chính mình phải hạ thấp để lấy lòng người khác, hay nên bật cười vì cuối cùng cũng tích góp được chút gì đó.
Ngay lúc nàng còn đang rối bời, ngoài cửa đúng lúc vang lên tiếng gõ nhè nhẹ, theo sau là giọng nói thô ráp quen thuộc của Lâm Vi Đức: “Ninh cô nương, ta đưa trang sức đến.”
Ninh Linh lập tức thu lại cảm xúc, đứng dậy mở cửa.
Lâm Vi Đức vẫn giữ khoảng cách rất lịch sự, trong tay cầm một chiếc hộp gỗ sơn đỏ, không lớn lắm.
Thấy nàng bước ra, hắn ta đưa hộp tới: “Chủ tử ban thưởng.”
Ninh Linh nhẹ giọng cảm ơn rồi đón lấy. Lâm Vi Đức trộm liếc nàng một cái, sau khi giao đồ xong liền xoay người rời đi. Vừa quay lưng, hắn ta không nhịn được đưa tay sờ má mình, nhớ lại hôm đó suýt chút nữa vì thanh mai mà ê răng đến rụng, thân thể cường tráng khẽ run lên một cái.
Hắn ta liếc hộp gỗ đỏ trong tay nàng, lại thầm nghĩ xem rốt cuộc Hầu gia đang nghĩ gì? Vừa làm người ta ấm ức, lại còn ba lần bảy lượt dỗ dành.
Người đã đi xa, Ninh Linh mở nắp hộp ra, bên trong là ba món trang sức. Một là cây trâm hoa mai bằng bạch ngọc, hai là chiếc vòng tay bạc khắc vân xoắn, ba là đôi khuyên tai trân châu nho nhỏ.
Tuy không phải đồ quý giá, nhưng đều tinh xảo, cũng phù hợp với thân phận một nha hoàn như nàng.
Tin nàng được ban thưởng nhanh chóng truyền khắp viện Tranh Huy, không ít tiểu nha hoàn nghe xong đều giật mình. Hầu gia tính tình khó đoán, mỗi ngày không nổi giận trừng phạt ai đó đã là phúc phần lớn rồi.
Ninh Linh mới đến bao lâu chứ? Vậy mà đã được ban thưởng.
Ai nấy đều mang tâm tư hóng chuyện, chỉ là quan hệ với Ninh Linh chưa thân, cũng không tiện mở miệng dò hỏi.
Niệm Nhi hoạt bát lanh lợi, nghe được tin sớm đã chạy tới. Lúc nàng ta tới, Ninh Linh vẫn chưa đeo món nào trong số trang sức kia.
Niệm Nhi tung tăng bước vào, vừa nhìn thấy nàng liền reo lên: “Ninh Linh, ngươi thật là lợi hại! Mới đó mà đã thành thị nữ bên người Hầu gia rồi!”
Thị nữ bên người Hầu gia, ai trong phủ chẳng phải nể mặt? Nhiều uy phong biết bao!
Ninh Linh cười gượng: “Ngươi cố gắng cũng có thể.”
Chỉ là ngày ngày phải sống trong lo lắng bất an, sợ thì ít mà lo bạc mệnh lại nhiều.
Niệm Nhi làm mặt xấu, lè lưỡi nói: “Không được đâu, ta mỗi lần thấy Hầu gia là hai chân run rẩy, phúc khí gì chứ!”
Nàng ta vừa nói vừa cẩn thận cầm món trang sức lên ngắm nghía. Dù không phải kiểu dáng xuất chúng, nhưng đều là dùng vật liệu tốt, tinh xảo hơn hẳn đồ bán bên ngoài.
Khuyên tai trân châu nhỏ nhắn khiến Niệm Nhi thích nhất, cầm lên ướm thử trước gương, xoay trái xoay phải ngắm nghía.
“Sau này ta phải nhờ người tìm mua cho ta một đôi giống vậy.” Nàng ta đặt khuyên tai xuống, luyến tiếc thở dài.
Nghe thấy chữ mua, ánh mắt Ninh Linh khẽ động. Nàng cười cười nói: “Nếu ngươi thích, ta có thể bán lại cho ngươi đôi này.”
Dù sao nàng giữ cũng chẳng dùng đến, đổi lấy chút bạc còn tiện hơn nhiều.
Niệm Nhi tròn mắt, kích động hỏi: “Thật sao?”
Nàng vốn không thích đôi khuyên này, sao có thể không bán đi?
Ninh Linh gật đầu cười: “Ta cũng không hay mang trang sức.”