Nhưng ngẩng lên đã thấy hắn lại đang chọn tiếp trong mâm trái cây. Nàng tuyệt vọng mà nhắm mắt lại, gương mặt thanh tú trở nên tĩnh lặng, hàng mi cong khẽ run, màu son trên môi còn vương chút ánh sáng.
Gió đêm mùa hạ thổi tới, mùi thanh mai dìu dịu theo gió lan ra, vị chua đậm len vào từng hơi thở, khiến lòng người bối rối.
Hầu kết của Bùi Huyễn khẽ động, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, váy áo mơ hồ cọ sát vào nhau. Hắn có chút tò mò, không biết quả thanh mai kia thật sự chua đến vậy sao?
Tiếng ồn từ bên ngoài đột ngột vang lên, âm thanh ong ong quanh quẩn bên tai, khiến hắn cau mày. Trước đây hắn chưa từng thấy tiếng ve mùa hè lại khó chịu đến thế.
Chưa kịp đưa tiếp quả thanh mai, Ninh Linh đã mở mắt đầy nghi hoặc.
Chẳng lẽ hôm nay Bùi Huyễn lại đột nhiên có lòng tốt? Nàng vừa nhìn liền bắt gặp ánh mắt hắn tối sầm không kiên nhẫn.
Bùi Huyễn liếc ra ngoài cửa sổ, phân phó: “Tống hết bọn lắm mồm ngoài kia đi.”
“Vừa rồi ăn thanh mai ngon không?” Bùi Huyễn cố ý hỏi, rồi chậm rãi buông tay đang giữ chặt nàng như ban phát từ bi.
Ninh Linh suy nghĩ một chút, vẫn lựa chọn thành thật đáp: “Rất chua.”
Bùi Huyễn cầm lấy khăn gấm bên cạnh, từng chút một lau ngón tay, tươi cười ôn hòa: “Vậy thì uất ức cho ngươi rồi.”
Nụ cười kia mang theo ý trêu chọc khó hiểu, không rõ vì sao lại cứ bắt nàng phải ăn loại quả chua đó.
Ninh Linh đâu phải người không có đầu óc, khuôn mặt gần như cứng đờ vì vị chua, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười: “Đã nhiều ngày không hầu hạ Hầu gia chu đáo, là lỗi của nô tỳ. Về sau nhất định không tái phạm.”
Hắn rõ ràng có ý trừng phạt, mà nàng thân phận thấp kém, vô quyền vô thế, chỉ có thể nhẫn nhịn, cúi đầu hầu hạ cho tốt, đến tôn nghiêm cũng chẳng thể giữ nổi.
Nàng giống như một con chim cảnh bị nuôi nhốt, bị trêu chọc, bị đút cho ăn, chỉ để chủ nhân vui vẻ. Nghĩ đến đây, tâm trạng của Ninh Linh càng thêm trĩu nặng, khẽ cúi đầu, giữa mày phủ đầy sầu lo.
Nghe nàng chủ động nhận sai, tâm tình Bùi Huyễn liền dễ chịu hơn hẳn, bao nhiêu phiền muộn trong lòng cũng vơi đi không ít. Khóe môi hắn cong cong, ánh mắt vẫn dừng lại trên khuôn mặt nàng.
Nhìn thấy nàng dễ dàng ủ rũ như vậy, hắn liền cười cười, giọng mang theo chất vấn: “Vậy ngươi bày ra sắc mặt đó cho ta xem sao?”
Vừa mới nói được đôi ba câu nghe có vẻ ngoan ngoãn, chớp mắt lại như cái tượng gỗ đứng đó không nói không rằng.
Ninh Linh ấm ức ngẩng đầu lên giải thích: “Là tại thanh mai chua quá.”
Hương chua còn vương trong không khí, tiết trời nắng nóng oi bức càng khiến người ta như bị nung nấu từ trong ra ngoài.
Nàng giữ thái độ cung kính, nhưng mãi vẫn không nghe thấy hắn trả lời. Bất an, nàng lại ngẩng đầu lên liếc nhìn. Nước mắt bị vị chua kí©h thí©ɧ vẫn còn đọng nơi khóe mắt, ánh nhìn ướŧ áŧ như chó con lang thang, đầy vẻ đáng thương và bất lực.
Thấy hắn đang chăm chú đánh giá mình, cả người Ninh Linh liền trở nên không được tự nhiên. Nàng cố ý nghiêng mặt, tránh đi ánh mắt như dã thú rình mồi kia.
“Nghe nói nữ tử đều thích trang sức.” Ánh mắt Bùi Huyễn lướt qua dải lụa xanh trên tóc nàng, rồi quay đầu cao giọng ra lệnh: “Đi lấy danh sách trang sức, chọn vài món ban thưởng cho nàng ấy.”
Giọng của Lâm Vi Đức vang lên, kèm theo là tiếng bước chân rời đi.
Một khắc trước còn gặng hỏi đầy trêu chọc, khắc sau đã xoay sang ban thưởng như không có chuyện gì, đúng là tính khí thất thường, khó mà lường được.