Ninh Linh do dự gật đầu. Trong phủ này, ai mà không sợ hắn?
Ánh mắt hắn liếc qua chiếc cổ mảnh khảnh ấy, chỉ cần hắn khẽ ra tay, e là có thể dễ dàng bẻ gãy.
Dù cúi đầu, Ninh Linh vẫn cảm nhận được khí thế nguy hiểm đang bao trùm xung quanh.
Nàng chợt nhớ tới lời Tử Diệp từng dặn, đôi mắt khẽ đảo, lập tức nghĩ cách xoay chuyển tình thế.
Liếc thấy trên bàn gỗ có mâm trái cây, nàng mỉm cười nói: “Mùa hè nắng gắt, Hầu gia có muốn ăn nho không ạ?”
Rồi không chờ hắn trả lời, nàng đã bước tới cạnh mâm trái cây đủ loại sắc màu, bàn tay trắng trẻo đưa ra, chuẩn bị lột vỏ nho cho hắn.
Bùi Huyễn bị lời nàng nói thu hút sự chú ý, khẽ cười nhìn mâm trái cây.
Tiếng cười không che giấu, ẩn ý lộ rõ, khiến Ninh Linh càng cảm thấy tính khí hắn thật khó đoán, chẳng thể hiểu nổi.
Hắn lên tiếng cắt ngang động tác của nàng: “Không cần lột.”
Đối diện với đôi mắt trong veo như nai con của Ninh Linh, hắn cầm một quả thanh mai đưa đến bên môi nàng: “Nếm thử đi.”
Ninh Linh theo bản năng muốn né tránh, nhưng bàn tay to như kìm sắt của Bùi Huyễn lại giữ chặt nàng.
“Còn muốn chạy đi đâu nữa?” Giọng hắn lúc này lại mang theo chút vui vẻ khó hiểu.
Bị hắn giữ chặt vai, Ninh Linh không còn cách nào khác, đành phải nhìn quả thanh mai trước mặt, khẽ mở môi đón lấy.
Quả thanh mai màu xanh mướt, vỏ bóng loáng, mang theo hương thơm nhẹ, hạt đã được người ta cẩn thận khoét bỏ.
Nàng nghiêng đầu cắn một miếng, môi mềm vô tình chạm phải lòng bàn tay hắn, khiến cảm giác ngứa ngáy trong lòng hắn càng bị khơi lên mãnh liệt.
Vị chua lập tức lan tỏa trong miệng, chua đến mức nàng phải nheo mắt lại, mày nhíu chặt như muốn nhả ra.
Khóe môi Bùi Huyễn cong lên rõ rệt, tâm trạng càng lúc càng vui, ra lệnh: “Không được nhổ ra.”
Ninh Linh chỉ đành cố nuốt xuống vị chua, nước mắt vì kí©h thí©ɧ mà trào ra.
Nhưng Bùi Huyễn vẫn chưa thấy đủ, lại cầm một quả thanh mai khác trong lòng bàn tay.
Ninh Linh ngước mắt, hàng mi dày hơi rung nhẹ, ánh mắt long lanh ngấn nước nhìn hắn.
Bùi Huyễn giữ tay trên vai nàng, ánh mắt trầm mặc, không rời khỏi dung nhan đối diện.
Ánh nhìn nóng rực khiến Lâm Vi Đức đang canh giữ ngoài cửa cũng cảm thấy không yên, lặng lẽ rút lui.
Ninh Linh là người đầu tiên nhận ra có gì đó không ổn, vừa định tìm cớ thoát thân thì đã bị Bùi Huyễn đưa tiếp một quả thanh mai tới, giọng mang ý cười: “Lại muốn chạy à?”
Đã nhìn thấu lòng người, mọi chuyện đều nắm rõ trong tay.
Bả vai bị ép chặt, nàng không thể động đậy, chỉ có thể khẽ lắc đầu: “Không có.”
Bùi Huyễn không nói gì thêm, chỉ đưa quả thanh mai tới sát môi nàng.
Nàng chỉ còn cách cắn tiếp, vị chua tích tụ khiến mũi cay xè, hốc mắt đỏ hoe.
Nhưng Bùi Huyễn vẫn chưa chịu dừng, lại chọn một quả khác, màu xanh đậm hơn, nhỏ hơn, hiển nhiên là còn non.
Hắn nghiêm túc nói: “Quả này chắc ngon hơn, nếm thử đi.”
Ninh Linh nuốt nước miếng, phản xạ có điều kiện mà đón lấy.
Bùi Huyễn chẳng buông tha, vẻ mặt thản nhiên: “Tay ta sắp mỏi rồi.”
Kéo dài không được nữa, nàng đành nhận mệnh cúi đầu cắn xuống. Vốn đã mang vẻ dịu dàng trời sinh, lúc cụp mắt ngoan ngoãn càng khiến người ta mềm lòng.
Ánh mắt Bùi Huyễn rơi vào dải lụa xanh buộc tóc, bàn tay ngứa ngáy. Mái tóc rối nhẹ cột cùng dây lụa xanh, nhìn vừa đáng yêu vừa ngoan hiền.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, Ninh Linh nhanh chóng ăn xong quả thanh mai, cảm giác quai hàm như sắp tê dại, nàng thầm hy vọng Bùi Huyễn sẽ biết điểm dừng.