Chương 20

Tử Diệp nhắc: “Hầu gia gọi ngươi đến hầu hạ.”

Ninh Linh không ngờ Bùi Huyễn lại chỉ đích danh mình, xem ra giả vờ bận bịu cũng chẳng giấu được lâu.

Nàng bất đắc dĩ gật đầu, Tử Diệp liếc nàng một cái, như có điều muốn nói.

Ninh Linh mới đi được vài bước, nàng vẫn không nhịn được mà mở lời: “Hầu gia ăn mềm không ăn cứng, ngươi đừng chọc giận hắn.”

Tử Diệp ngày thường trầm mặc ít nói, nhưng lại là người thận trọng, tinh tế.

Ninh Linh nghe vậy không nhịn được hỏi lại: “Hầu gia... Có phải đối với ta có chút...”

Tử Diệp là người hầu lâu năm bên cạnh Bùi Huyễn, chắc chắn hiểu tính hắn hơn ai hết. Nên chuyện đêm đó... Rốt cuộc chỉ là tình cờ, hay là có ẩn ý? Có lẽ Tử Diệp biết.

Đáng tiếc lời còn chưa nói hết, Tử Diệp đã vội vã ngắt ngang: “Đừng để Hầu gia phải đợi lâu.”

Ninh Linh gật đầu rồi rời đi, bước chân nhẹ nhàng tiến vào nội thất của Bùi Huyễn.

Trong phòng bài trí nhã nhặn, tuy không có vật gì quá đỗi lộng lẫy, nhưng từng món đồ đều toát lên vẻ xa hoa kín đáo.

Bùi Huyễn vừa trở về, trên người vẫn còn mặc quan phục, một bộ áo bào tím thêu hình tiên hạc, mang theo uy nghi đè ép người khác.

“Còn biết quay lại à?” Khóe môi hắn hơi nhếch lên, giọng nói lười biếng.

Hắn thường xuyên cười, nhưng nụ cười ấy luôn khiến người ta khó lòng đoán được tâm trạng thật sự của hắn là gì.

Ninh Linh không hiểu rõ tính tình hắn, cũng không dám tùy tiện đáp lời.

Chỉ đành cung kính dâng lên khăn gấm sạch sẽ, bắt chước dáng vẻ Tử Diệp ngày thường hầu hạ.

Nhưng Bùi Huyễn lại không nhận lấy khăn, chỉ từ trên cao nhìn xuống nàng, ánh mắt lướt qua một lượt: “Còn chưa biết hầu hạ à?”

Chẳng cần nhiều lời, áp lực trong giọng nói cũng đủ khiến người khác nghẹt thở. Ninh Linh đành nhón chân, chuẩn bị lau mặt cho hắn.

Bùi Huyễn rất cao, nàng dù kiễng hết cỡ cũng chỉ chạm tới được cằm hắn.

Vừa hay có lý do thoái lui, nàng chớp mắt, ngữ khí bất đắc dĩ: “Hầu gia cao quá, nô tỳ với không tới.”

Nào ngờ Bùi Huyễn lập tức ngồi xuống ghế gỗ tử đàn khắc hoa văn cá chép, một đôi chân dài ung dung duỗi ra, khiến lời thỉnh cầu ‘mời Hầu gia tự mình động thủ’ của nàng phải nuốt trở vào bụng.

Ninh Linh từ trước đến nay chỉ từng lau mặt cho mấy đứa nhỏ trong thôn, nay chỉ đành dựa vào ký ức, nhẹ nhàng chà lau theo cách quen thuộc.

Lực tay nàng rất nhẹ, khăn gấm mang theo hơi ấm dịu dàng.

Vì quá tập trung, khoảng cách giữa nàng và hắn cũng kéo lại gần.

Bùi Huyễn ngửi thấy trên người nàng phảng phất mùi thơm của quýt: “Hôm nay có ăn quýt à?”

Ninh Linh không hiểu vì sao hắn lại hỏi thế, khẽ lắc đầu: “Chưa từng.”

Hương quýt thoảng qua mát rượi, mang theo vị ngọt dịu, giữa mùa hè lại càng sảng khoái.

Khi nàng lắc đầu, dải lụa màu xanh buộc tóc rủ xuống khẽ lướt qua mu bàn tay Bùi Huyễn.

Một tia ngứa ngáy dâng lên, mà Ninh Linh thì chẳng hề hay biết, vẫn chuyên chú cầm khăn lau từng chút một.

Dù có cách lớp khăn, Bùi Huyễn vẫn cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại từ lòng bàn tay nàng truyền đến.

Cảm giác ngứa ngáy kia như đang quẩn quanh khắp cơ thể hắn. Đúng lúc nàng không phòng bị, hắn đột nhiên mở mắt, ánh nhìn sắc bén chạm phải ánh mắt nàng.

Bốn mắt chạm nhau, Ninh Linh giật mình, vội vàng lui về một bước, cúi đầu xuống.

Bùi Huyễn thấy vậy, trong lòng không hiểu sao lại dấy lên một cơn tức giận: “Ngươi sợ ta? Tránh ta?”