Trong vực sâu gian u tối, nơi những rặng núi đá đen vươn dài như những móng vuốt của quỷ dữ lên bầu trời tím thẫm, có một bóng hình mảnh khảnh đang lảo đảo bước đi. Silas là một mị ma cấp thấp với đôi cánh màng mỏng manh và chiếc đuôi dài có chóp hình trái tim đang thở dốc. Mùi hương ngọt lịm như mật đào tỏa ra từ làn da trắng sứ của cậu vốn là vũ khí để mê hoặc đàn ông, nhưng ở nơi thâm sơn cùng cốc này, nó chẳng khác nào một lời mời gọi tử thần.
Silas vừa trốn thoát khỏi một cuộc truy quét của giáo hội. Đôi chân trần của cậu rớm máu vì giẫm lên đá sắc, hơi thở hổn hển làm l*иg ngực gầy phập phồng. Cậu cần tinh khí hoặc ít nhất là một nơi trú ẩn trước khi màn đêm của vùng đất Rồng nuốt chửng lấy cậu.
Trước mặt Silas là một hang động khổng lồ, hơi nóng hầm hập tỏa ra từ bên trong kèm theo mùi kim loại và lưu huỳnh nồng nặc. Silas rùng mình. Bản năng mách bảo cậu phải quay đầu, nhưng bóng tối phía sau còn đáng sợ hơn. Cậu đánh liều bước vào, hy vọng tìm thấy một ngách nhỏ để trốn.
Càng đi sâu, không gian càng rộng mở. Dưới chân cậu không còn là đá cuội mà là... vàng. Những đồng tiền vàng cổ xưa, những vương miện đính ngọc lục bảo và những thanh kiếm nạm kim cương nằm vương vãi như rác rưởi. Đây là kho báu của một con Rồng.
"Kẻ nào... dám đánh thức ta?"
Một giọng nói trầm đυ.c, mang theo uy áp nặng nề như muốn nghiền nát xương cốt Ly vang dội khắp vách đá.
Ly đứng khựng lại, đồng tử co rút. Từ trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt to lớn màu vàng rực với con ngươi dựng đứng như lá liễu từ từ mở ra. Đó không phải là đôi mắt của một sinh vật bình thường; nó chứa đựng sự điên loạn, cô độc và một khao khát chiếm hữu vặn vẹo.
Bernie là Hắc Long cuối cùng của vực sâu từ từ vươn mình dậy khỏi đống vàng. Tiếng vảy rồng cọ xát vào nhau nghe ken két như tiếng kim loại sắc lạnh. Hắn không ở dạng rồng khổng lồ, mà đang trong nhân dạng: một người đàn ông cao lớn với mái tóc đen dài rũ xuống bờ vai rộng, đôi sừng đen nhánh uốn lượn đầy quyền uy và một chiếc đuôi rồng phủ vảy cứng cáp đang quất nhẹ xuống đất, khiến sàn đá nứt toác.
Silas run rẩy, cậu cố gắng vận dụng chút ma lực cuối cùng. Cậu ngước đôi mắt đẫm nước, làn môi đỏ mọng khẽ mấp máy, tỏa ra hương thơm mê hoặc lòng người nhất.
"Xin ngài... tôi chỉ là kẻ lạc đường... xin hãy thương xót..."
Bernie khựng lại. Hắn ngửi thấy mùi hương đó. Nó không giống mùi máu tanh của những kẻ trộm báu vật mà hắn từng xé xác. Nó ngọt, nó mềm mại, và nó khiến dòng máu điên cuồng trong người hắn sục sôi một cách lạ lùng.
Hắn thu hẹp khoảng cách chỉ trong một cái chớp mắt. Bàn tay to lớn, thô ráp với những móng tay sắc nhọn bóp chặt lấy cằm của Silas, ép cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của mình.
"Mị ma?" Silas gằn giọng, hơi thở nóng rực của hắn phả lên mặt Silas.
"Ngươi dùng thứ mùi rẻ tiền này để quyến rũ ta sao?"
Silas đau đến mức bật khóc, những giọt lệ trong suốt lăn dài trên gò má trắng ngần. "Không... không phải... làm ơn..."
Ánh mắt Bernie tối sầm lại khi nhìn thấy những giọt nước mắt ấy. Một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn dâng lên trong lòng hắn. Hắn dành hàng nghìn năm để thu thập vàng bạc, nhưng chúng chỉ là những vật vô tri. Còn sinh vật trước mặt này... nó biết khóc, biết run rẩy, và xinh đẹp hơn bất kỳ viên bảo thạch nào hắn từng sở hữu.
"Vàng không biết nói, ngọc bích không biết cầu xin..." Bernie lẩm bẩm, ngón cái thô bạo miết lên làn môi dưới của Silas cho đến khi nó sưng đỏ. "Ngươi sẽ là báu vật mới của ta. Một món đồ chơi biết thở."
"Tôi không phải đồ vật!" Ly vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Nhưng Bernie chỉ cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy chiếm hữu. Hắn đột ngột nhấc bổng cậu lên, ném mạnh xuống đống vàng phía sau. Trước khi Ly kịp định thần, cơ thể to lớn của rồng đã đè ép lên người cậu, đôi cánh rồng đen kịt dang rộng, che khuất hoàn toàn ánh sáng le lói từ cửa hang, giam cầm cậu trong một cái l*иg bằng da thịt và vảy cứng.
"Ở đây, ta là luật lệ." Bernie thì thầm vào tai cậu, chiếc đuôi rồng quấn chặt lấy cổ chân của Silas, kéo mạnh cậu về phía hắn. "Ngươi sẽ không bao giờ rời khỏi đây được nữa. Ngay cả cái chết cũng phải có sự cho phép của ta."
Silas nhìn vào đôi mắt điên cuồng ấy và nhận ra cậu không rơi vào hang rồng, mà đã rơi vào một địa ngục của sự chiếm hữu vĩnh hằng.