Thế giới 1 - Chương 13: Lên xe của anh em tốt của bạn trai cũ, Thái tử gia Kinh Thành

"Sao thế?"

Giang Viễn Hoán có chút sốt ruột: "Tiết Nguyệt Dao về ký túc xá xong nói Khương Hân chưa về, em gọi điện cho cô ấy thì không nghe máy, về sau còn tắt máy luôn."

Thẩm Nghiên nghĩ đến lúc nãy khi hai người ý loạn tình mê, điện thoại của cô bị ném xuống đất cùng với áo ngủ quả thật kêu không ngừng.

Chỉ có điều chẳng ai để ý tới, về sau khi anh cầm điện thoại của cô lên mới phát hiện đã tắt máy.

Nhưng Thẩm Nghiên cũng không sạc pin cho điện thoại của cô.

"Giang Viễn Hoán, cậu rất lo lắng cho cô ấy?"

"Anh Nghiên, đó là bạn gái em, đương nhiên em lo lắng rồi."

"Hai người chia tay rồi."

Giang Viễn Hoán bị nghẹn lời: "Cô ấy chỉ đang giận dỗi thôi."

Thẩm Nghiên nét mặt băng giá: "Vậy sao? Không có việc gì tôi cúp đây."

Không đợi Giang Viễn Hoán hỏi thêm gì nữa, Thẩm Nghiên trực tiếp cúp điện thoại.

Giang Viễn Hoán cũng không dám gọi lại nữa, tưởng rằng Thẩm Nghiên đã mất kiên nhẫn với chuyện tình cảm yêu đương này của bọn họ.

Đợi đến khi mùi thuốc lá trên người tan hết, Thẩm Nghiên mới trở về phòng ngủ.

Anh nằm xuống giường, ôm thiếu nữ vào trong ngực, rũ mắt nhìn cô, giọng điệu không rõ: "Các người đúng là đều nhớ mãi không quên đối phương nhỉ."

"Có điều." Đầu ngón tay Thẩm Nghiên vuốt ve gò má cô: "Cô và cậu ta, đều không còn cơ hội nữa rồi."

Sáng sớm, Khương Hân ôm cái đầu đau như búa bổ tỉnh dậy.

Không chỉ đầu, cô vừa động đậy liền cảm thấy cả người không ổn, mệt mỏi, còn đau nhức.

Khương Hân say rượu có cảm giác không biết đêm nay là đêm nào, cũng chưa phản ứng kịp mình đang ở đâu?

Bỗng nhiên, hai mắt cô trợn to, bàn tay đặt trên eo cô là... là của ai?

Cô đang ôm ai ngủ thế này?

Khương Hân hoảng loạn lăn ra khỏi vòng tay đối phương, nếu không phải Thẩm Nghiên nhanh tay lẹ mắt vòng tay qua eo cô, ôm cô trở lại, thì cô đã ngã xuống giường rồi.

"Ngoan, đừng quậy, ngủ thêm một lát nữa đi!"

Giọng nói trầm thấp khàn khàn của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu cô.

Khương Hân sững sờ, cứng ngắc ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn mỹ chỉ cần nhìn một lần là cả đời khó quên kia đang ở ngay gang tấc.

Khương Hân không dám tin, ngay sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy.

Thẩm Nghiên nhận ra cô gái trong lòng đang run rẩy dữ dội, chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen thâm sâu bình tĩnh nhìn cô.

Khương Hân giống như bị ánh mắt của anh làm bỏng, sợ hãi cúi đầu, nước mắt bất chợt rơi xuống.

Thẩm Nghiên vươn tay nâng cằm cô lên, nét mặt khó đoán: "Nhớ ra chưa?"

Khương Hân cứng đờ, rượu tối qua hậu kình rất lớn, cô say bí tỉ nhưng trớ trêu thay sau khi tỉnh lại, ký ức lại ùa về như thủy triều, khiến cô nhớ rõ mồn một tất cả những chuyện hoang đường mình đã làm lúc say.

Không phải người đàn ông thừa nước đυ.c thả câu, là chính cô...

Thẩm Nghiên tới gần cô, màu mắt thâm trầm, cảm giác áp bức cực mạnh: "Khương Hân, dám coi tôi là thế thân của người đàn ông khác, còn quấn lấy tôi không buông, cô là người đầu tiên đấy."

"..."

Cô lệ nhòa đôi mắt, cắn môi: "Tôi... xin lỗi!"

Thẩm Nghiên nhàn nhạt nói: "Chỉ ba chữ này, cô nghĩ là có tác dụng sao?"

Khuôn mặt xinh đẹp thanh thuần của thiếu nữ càng thêm trắng bệch, thân mình khẽ run, cả người như sắp vỡ vụn.

Khiến người ta thương xót, thế nhưng người đàn ông trước mặt chỉ đạm mạc vô tình nhìn cô.

Khương Hân nhắm mắt lại, như nhận mệnh cúi đầu: "Thẩm tiên sinh muốn tôi làm thế nào? Mới có thể bồi thường tổn thất cho anh?"

Khóe môi Thẩm Nghiên khẽ giật giật đến mức khó nhận ra: "Cô nói xem?"

Khương Hân muốn nói mình sẽ nỗ lực kiếm tiền trả lại cho anh, bồi thường cho anh.