Team mình hỗ trợ nạp vàng tỷ giá 0.88 qua donate cho độc giả đọc truyện bên mình nhé các bạn có thể liên hệ qua tin nhắn hoặc Zalo (0397246044) của mình để được hỗ trợ nhé
Liếc quanh một vòng thì anh ta phát hiện ra sự thật. Mấy nữ sinh đó căn bản không hề nhìn anh ta. Tất cả ánh mắt đều đang dán lên người bên cạnh anh ta.
Chu Kha nheo mắt lại, quay đầu.
Người bên cạnh anh ta là Lệ Triều.
Vận động dữ dội xong mà mặt mũi Lệ Triều vẫn như ngọc trắng, toát lên khí chất lạnh lùng và xa cách. Anh không hề đỏ mặt hay thở dốc như những người khác.
Mồ hôi thấm ướt tóc anh, lăn xuống mặt rồi theo cổ chảy xuống, làm đồng phục cũng bị ướt theo. Theo từng động tác, cơ bụng và cơ ngực của anh lộ ra, thấp thoáng đầy gợi cảm.
Anh đưa tay vuốt tóc, để lộ vầng trán bóng loáng, ngửa cổ uống nước. Yết hầu theo động tác nuốt mà chuyển động lên xuống trông vô cùng quyến rũ.
Chu Kha: “...”
Thôi rồi! Sai nước cờ mất rồi.
Hôm nay Lệ Triều đánh rất hung dữ, lại còn “nhắm thẳng” vào Tả Diệp. Người khác không mù thì cũng đều nhận ra có chuyện gì đó giữa hai người. Nhưng vì Lệ Triều không phạm luật, mà Tả Diệp chỉ thua vì kỹ năng kém, nên không ai tiện xen vào.
Rầm!
Lại một cú ném ba điểm nữa thành công.
Tiếng hét vang dội lại nổi lên ngoài sân, âm thanh thậm chí vọng ra tận ngoài đường, làm mấy người đang chạy xe máy điện cũng phải quay đầu nhìn.
Lục Lâm nghiêng đầu nhìn một cái, thốt lên: “Vãi chưởng! Cái kiểu chơi bóng kia, đúng là dân chơi thứ thiệt đó!”
Nói thì nói vậy, nhưng tốc độ xe của cậu ta lại từ từ chậm lại: “Ba điểm luôn đấy, người anh em kia đẹp trai thật nha.”
Tống Thời Miên ngồi sau lưng, suýt nữa muốn đập cho cậu ta một cái: “Nhìn đường đi! Mắt để đâu đấy?”
Lục Lâm nói: “Yên tâm, thời buổi này nhắm mắt tôi cũng chạy được. Mà ê, cái ông ở đầu sân kia nhìn quen quen nha...”
“Im ngay cho tôi nhờ!” Tống Thời Miên nói: “Một trận bóng rổ có gì mà mê mẩn? Còn cái xe này của cậu nữa, lung lay như sắp gãy, có thể chạy nhanh lên được không? Đối xử với người khuyết tật như tôi mà thế đấy à?”
“Tống Tiểu Miên, cậu nói chuyện có tí căn cứ được không? Đây mà gọi là xe nát á? Đây là con cưng của tôi đấy. Tôi lấy xe này đi đón cậu, bạn gái tương lai của tôi còn chưa được hưởng đâu. Sao lại bảo tôi đối xử không tốt?”
Tống Thời Miên thầm nghĩ, cậu tình nguyện không cần cái đãi ngộ này.
Chiếc xe điện yêu quý của Lục Lâm là loại bốn mùa đều mua được, là đồ cũ, chạy lên thì như bà lão có sức mạnh phi thường.
Sao lại nói là “bà lão có sức mạnh phi thường”?