Anh gõ gậy dò đường phía trước, chạm phải một bệ đá, phát ra tiếng vang giòn.
Chưa kịp vòng qua, Lệ Triều đã khóa xe rồi đi tới: “Để anh dắt em.”
Lúc này cậu cũng chẳng màng chuyện phiền phức, liền thuận tay đặt lên cánh tay đối phương: “Xin lỗi, em không nên chọn chỗ náo nhiệt như thế này, lại còn phải làm phiền anh chăm sóc.”
Lệ Triều liếc nhìn bàn tay đặt trên tay mình, anh nghiêng người che chắn đám người đi ngược chiều cho cậu: “Không phiền đâu.”
Cách nói của anh với người hẹn hò vẫn chân thành, chắc nịch như lúc đầu. Có lẽ ấn tượng ban đầu quá mạnh, nên Tống Thời Miên ngửi ra một mùi vị thật thà, hiền hậu nơi con người anh.
May mà anh không làm ở công ty cậu, chứ với tính cách này thì dễ bị bắt nạt lắm.
Nắm lấy tay Lệ Triều, Tống Thời Miên vừa đi vừa nghiêng người dựa sát: “Cơm hộp anh đặt trưa nay là của quán nào thế? Ngon quá.”
Ngon đến mức cậu chẳng chừa lại một giọt canh, chẳng khác nào heo con đầu thai.
“Thích à? Lần sau anh lại gọi cho em.”
Câu này nghe thật là...
Tống Thời Miên vội nói: “Anh cứ cho em tên quán, em tự gọi được.”
Lệ Triều đáp: “Anh có thẻ hội viên của họ, được giảm giá. Em gọi trực tiếp sẽ đắt gấp mấy lần. Quẹo trái.”
Tống Thời Miên đi theo hướng trái: “Thẻ hội viên gì mà ưu đãi lớn thế?”
“Họ làm khuyến mãi tặng, giờ hết rồi.”
“À.” Trong giọng cậu tràn ngập tiếc nuối.
“Chỉ là...” Tống Thời Miên lại thấy ngại: “Luôn phiền anh như vậy, có ổn không?”
“Không đâu.” Lệ Triều ngừng một chút, hai ngày nay anh đã thử thăm dò ranh giới của đối phương, rồi thử nói: “Nếu hợp nhau, sau này chúng ta còn kết hôn. Vì bạn đời tương lai mà tiêu tiền thì có gì sai?”
Đề cập đến kết hôn, Tống Thời Miên không thấy có gì sai, ngược lại còn cảm thấy rất có lý.
Có lý nhưng cũng thấy ngượng.
Xấu hổ.
Cậu có gì tốt đẹp đâu? Lần đầu đi xem mắt đã gặp ngay “người thật thà trong truyền thuyết”.
Cậu vỗ vỗ tay Lệ Triều: “Anh thật thà quá. Làm người không thể quá thật thà, phải nghĩ cho bản thân nhiều hơn.”
Nói xong, cậu bỗng nhận ra một vấn đề: “Sao em lại có cảm giác anh cao hơn cả em nữa vậy?”
Lệ Triều còn chưa kịp hoàn hồn sau lời khen anh là người thật thà lúc nãy, liền thuận miệng: “À, anh mang miếng độn tăng chiều cao.”
Tại sao lại có người gọi anh là người thật thà?
Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên anh nghe người khác đánh giá mình như thế.
Nghe câu trả lời đó, Tống Thời Miên: “...”
Quả nhiên, người thật thà cũng có lúc không thật thà.
Cậu cẩn thận nói: “Thật ra, sức hấp dẫn của đàn ông không nhất thiết nằm ở chiều cao. Ngoài chiều cao còn có nhiều yếu tố khác, ví dụ như nhân cách, khí chất...”
Lệ Triều bật cười, giọng anh lười nhác: “Có thật không? Chỉ cần nghĩ tới chiều cao là anh tự ti, không mang miếng độn thì ngượng chẳng dám ra ngoài.”
Tống Thời Miên im lặng.
Cuối cùng, cậu quyết định tôn trọng sở thích cá nhân.
Dù sao, con người không có ai là hoàn hảo.
Lệ Triều đưa cậu rẽ vào một ngõ nhỏ không mấy ai chú ý. Cửa hàng hiện ra ngay trước mặt hai người.
Anh cúi đầu nhìn, thấy cậu muốn nói gì đó, nhưng ngại tự tôn nên không dám mở lời.
“Có vấn đề gì không?”
“Không.”
Tống Thời Miên lắc đầu: “Anh thấy vui là được.”
Không cần phải xen vào chuyện sống chết của cậu.