Chương 32

Nhưng sự dè dặt đã in sâu vào xương tủy của tiểu Tống rồi.

“Vậy không tiện lắm đâu, phiền anh quá...”

“Em định ra ngoài lúc mấy giờ?”

“5 giờ.”

Lệ Triều mỉm cười: “Anh biết rồi.”

Nếu sự dè dặt là môn bắt buộc, vậy thì cuối kỳ chắc chắn tiểu Tống sẽ trượt.

5 giờ đi, thì 4 giờ 50 Lệ Triều đã gọi điện.

Trong điện thoại vang lên tiếng loạt soạt: “Anh tới rồi sao? Em đang mặc quần áo, chờ em một chút.”

Lệ Triều tựa vào cửa thang máy, dáng vẻ lười nhác: “Không vội, cứ từ từ.”

Cậu thì không vội, nhưng Tống Thời Miên lại ngại để người ta chờ, ba phút sau cậu đã chống gậy bước ra.

Cậu không ngờ Lệ Triều lại lên tận cửa nhà đợi mình, nên khi nghe tiếng ở thang máy thì cậu hơi sững người.

“Sao anh lại lên đây?”

Cậu nghiêng đầu, đoán đúng hướng Lệ Triều mà nói: “Sao không nói cho em biết? Em mở cửa cho anh, để anh đứng ngoài thật thất lễ.”

Lệ Triều nhìn khuôn mặt nghiêng của cậu, hơi đứng thẳng dậy, ấn nút xuống lầu.

“Không sao, là anh muốn lên, chẳng liên quan gì đến em. Còn nữa...” Anh dừng một chút: “Em còn nhớ bài viết hôm qua anh gửi không?”

Nhắc tới bài đó, Tống Thời Miên lập tức nhớ đến giọng AI cứng nhắc: “Thứ nhất, không được mở cửa cho người lạ...”

Quả thật, từng câu từng chữ như chĩa thẳng vào cậu mà mắng. Nếu không phải Hà Xán cũng gửi cho cậu một bài khác, cậu còn tưởng đó là do Lệ Triều viết.

Tống Thời Miên cố giữ thể diện: “Đây khác, anh đâu phải kẻ lừa đảo, cũng chẳng phải người lạ.”

Vì ra ngoài buổi tối sợ lạnh, cậu khoác thêm chiếc sơ mi cổ bẻ màu xanh đậm, nhưng khi mặc xong cổ áo lại dựng thẳng, chẳng ngay ngắn chút nào.

“Đinh!”

Thang máy tới, Lệ Triều nắm lấy tay cậu kéo vào trong, cúi đầu nhìn cổ áo cậu, trong mắt anh thoáng ý cười: “Cổ áo chưa ngay ngắn.”

Tống Thời Miên đưa tay sờ, quả nhiên chạm vào cổ áo đang dựng lên.

Đã trải qua nhiều chuyện ngại ngùng, cậu bật chế độ “không sao cả”, cũng không hề đỏ mặt, giơ tay không cầm gậy lên chỉnh lại cổ áo.

Nhưng một bàn tay thì khó mà chỉnh cho ngay ngắn, loay hoay một hồi vẫn còn một nửa cổ áo vểnh lên trời.

Lệ Triều nghiêng sang phía cậu: “Có cần anh giúp không?”

Tống Thời Miên buông tay, cúi đầu: “Phiền anh rồi.”

Cậu không nhìn thấy đối phương, nhưng từ mùi hương và hơi ấm cậu đoán, hình như Lệ Triều lại tiến gần thêm một chút. Chóp mũi tràn ngập mùi hương cậu không biết tên, nếu phải miêu tả thì nó giống như mùi cỏ xanh đã được phơi qua nắng.