Chương 29

Cho nên, dù có gương mặt không tệ, thật ra cậu chưa từng trải qua một mối tình nào.

Mà chưa từng yêu lại khát khao tình yêu, nói gọn lại chính là cậu chưa từng được trêu chọc.

Hà Xán thậm chí còn nghi ngờ cậu có não yêu đương. Nhưng cô chẳng nắm được nhược điểm nào của Tống Thời Miên.

Theo cách nghĩ của Tống Thời Miên, xem mắt chẳng phải là có thể kết hôn nhanh một chút sao? Nếu không phải để kết hôn thì còn đi xem mắt làm gì?

Tiến độ của Lệ Triều có hơi nhanh, nhưng vẫn nằm trong phạm vi cậu chấp nhận được. So với những gì cậu từng tra cứu trên mạng, thì Lệ Triều đã là một đối tượng xem mắt rất tốt.

Cậu đến với Lệ Triều là vì mục đích kết hôn, nên cậu cho rằng đối phương cũng vậy. Khi nghe anh thẳng thắn nói ra những lời kia, cậu không thấy mình bị coi thường.

Đổi lại, nếu là người xa lạ chỉ mới quen hai ngày mà nói những câu như vậy, chắc chắn tám, chín phần cậu sẽ cho rằng đối phương là “hải vương” hoặc người thả mồi để câu cá. Nhưng đối với đối tượng xem mắt, Tống Thời Miên chỉ đọc ra được một thông tin

Đối tượng xem mắt này rất vừa lòng với cậu.

Nói cách khác, với tư cách khách VIP ở chỗ bà mối, cậu sẽ không cần phải nạp thêm phí.

Tống Thời Miên đi lòng vòng trong phòng khách mười phút, thấy bụng không còn khó chịu, cậu mới nhớ ra phải hỏi thăm một chút về Lệ Triều vừa rời đi.

Thật có lỗi, thật có lỗi, đã nhận “ân huệ” của người ta mà lúc anh đi cậu cũng không hỏi han anh một câu.

Đối với tin nhắn của cậu, Lệ Triều luôn trả lời rất nhanh.

[Trên đường cẩn thận.]

[Anh tưởng... Em giận rồi.]

Ngón tay Tống Thời Miên ấn lên màn hình, để giọng đọc tự động đọc lại đoạn tin nhắn kia.

Nghe hai lần, cậu mới tin chắc đây đúng là Lệ Triều gửi.

Chỉ là...

Tống Thời Miên ngơ ngác nhìn vào khoảng không.

Dù có mù, cậu vẫn cảm nhận rõ ràng khi đó mặt mình đỏ như mông khỉ.

Vậy thì, tại sao Lệ Triều lại nghĩ cậu tức giận?

[Vì sao lại nghĩ em giận?]

[Bởi vì...]

Bên kia im lặng khá lâu, như đang tìm cách diễn đạt.

[Chúng ta mới quen nhau thôi.]

Tống Thời Miên vẫn không hiểu.

Đối phương không giải thích nữa, mà chuyển sang hỏi lại cậu: [Với ai em cũng như vậy sao?]

[Vậy là sao?]

[Hoàn toàn không chút phòng bị, mới quen đã đưa về nhà.]

[Vì em cảm thấy anh là người tốt, sẽ không hại em, nên mới cho anh vào.]