Chương 21

Ngoài cửa sổ, trời vẫn mưa rả rích không ngừng, trong không khí thoang thoảng mùi ẩm ướt đặc trưng.

Tống Thời Miên khoác thêm một chiếc áo khoác, cậu mở tập tài liệu ra, thuần thục đến đáng sợ mà bật chế độ giọng đọc diễn cảm.

Buổi sáng hôm đó bị lãng phí, đồng chí tiểu Tống quyết định nhân lúc đồ ăn chưa được giao đến, cậu tranh thủ ghi âm thêm một đoạn nữa.

Lệ Triều nói sẽ đến trong vòng nửa tiếng, nhưng mới 25 phút anh đã đứng dưới lầu khu chung cư của Tống Thời Miên.

Anh không nhắn tin, mà trực tiếp gọi điện thoại.

Trong bãi đỗ xe ngầm, ánh sáng lờ mờ, Lệ Triều tựa vào xe, kiên nhẫn chờ đối phương nghe máy.

Chiếc áo hoodie trên người Lệ Triều bị mưa làm ướt một nửa, dưới ánh đèn nhấp nháy, gương mặt dưới vành mũ hiện lên mờ ảo, chân mày anh hơi cụp, hàng mi dài che đi cảm xúc nơi đáy mắt. Cả người anh được bao phủ bởi hơi nước ẩm ướt, đầu ngón tay nắm chặt điện thoại lạnh đến trắng bệch.

Thế nhưng món gà hầm mà anh mang theo trong tay được bảo vệ rất kỹ, đến một giọt canh cũng không bị đổ ra ngoài. Hơi nóng bốc lên làm lớp nilon trắng đọng lại một tầng sương mờ, mùi hương hấp dẫn thoang thoảng tỏa ra từ bên trong.

Chẳng mấy chốc Tống Thời Miên đã bắt máy, giọng cậu mang theo sự vui vẻ: "Anh tới rồi à?"

"Ừm."

Lệ Triều đáp: "Tôi đang ở dưới lầu. Em muốn tôi mang lên hay em xuống lấy?"

"À..." Tống Thời Miên thoáng khựng lại: "Là anh tự mang tới hả?"

Nói xong cậu mới nhận ra lời mình giống như không chào đón đối phương lắm, vội vàng chữa lại: "Ý em không phải vậy đâu, em tưởng anh nhờ ai giao giúp thôi... sao lại làm phiền anh mang tới tận nơi..."

"Không phiền." Lệ Triều đáp: "Chiều nay tôi không có việc gì."

"Hả? Anh không đi làm à?"

Lệ Triều mặt không đổi sắc mặt nói: "Chiều nay tôi xin nghỉ phép."

Tiếng Tống Thời Miên cười trong điện thoại: "Siêu thị bên anh được nghỉ nhiều ghê ha..."

Cậu nói địa chỉ tầng lầu và số nhà cho Lệ Triều: "Anh cứ lên thẳng đi, khu em không có bảo vệ hay gì đâu, vào thang máy là lên được luôn."

Lệ Triều cúp máy. Nghĩ một chút, anh tháo mũ xuống để trong xe, soi lại tóc qua gương chiếu hậu rồi mới đi lên.

Khi anh đến nơi, Tống Thời Miên đã mở cửa sẵn, tay cậu bám vào khung cửa, dựa lưng vào tường bên cạnh. Nghe thấy tiếng thang máy mở, cậu hơi mơ màng chớp mắt: "Là... Lệ Triều hả?"

Lần đầu tiên cậu gọi tên anh, hai chữ “Lệ Triều” lăn một vòng trong miệng rồi được thốt ra, nghe có chút mơ hồ, không rõ ràng.