Dù sao thì cái gọi là “nghiện gà hầm” cũng chỉ là nhất thời thôi, ăn xong sẽ hết.
Nhưng Lệ Triều không trả lời lại nữa.
Đợi một lúc, Tống Thời Miên bắt đầu ngồi không yên. Cậu sợ đối phương thật sự bỏ hết công việc để đi mua cơm cho mình.
Không nhịn được, cậu gọi điện sang.
Bên kia bắt máy rất nhanh.
“Có chuyện gì vậy?”
Đây là lần đầu tiên Tống Thời Miên gọi điện cho một người từng xem mắt, kiểu nửa quen nửa lạ thế này, lỡ một nhịp cậu mới nhận ra cảm giác xấu hổ đang bủa vây.
“Em... vừa rồi chỉ nói chơi thôi, không phải anh đi mua thật đấy chứ?”
Lệ Triều đáp: “Không sao đâu, tôi đang ở trong trường, tiện lắm.”
Tống Thời Miên ngẩn người: “Khoan đã, chẳng phải anh đang đi làm sao? Sao lại ở trong trường được?”
Giọng nói của cậu vừa dứt, đầu dây bên kia bỗng im lặng rất lâu, lâu đến mức Tống Thời Miên bắt đầu nghi ngờ không biết có phải do điện thoại mình mất sóng hay không, hay đối phương không nghe được.
Ngay lúc cậu sắp không nhịn được định lên tiếng lần nữa, Lệ Triều mới chậm rãi đáp: “Chỗ làm của tôi gần siêu thị, tiện ghé qua đây ăn trưa.”
A Đại vốn không hạn chế người ngoài ra vào, hơn nữa nhà ăn trong trường nổi tiếng vừa ngon vừa rẻ, thỉnh thoảng có người ngoài đến ăn cũng là chuyện bình thường.
“Trùng hợp ghê, gần trường hình như đúng là có một siêu thị lớn, anh làm ở đó hả?”
“Ừ.” Lệ Triều ngừng một chút rồi đáp: “Đúng vậy, tôi làm ở đó.”
Tống Thời Miên bật cười: “Trước đây em hay đến đó lắm, nói không chừng hai chúng ta từng gặp nhau rồi ấy chứ.”
Điện thoại bên kia lại im lặng một giây ngắn ngủi, rồi Lệ Triều nói: “Tôi mới đến từ năm ngoái thôi, lúc đó chắc em đã tốt nghiệp rồi.”
Anh hỏi tiếp: “Em ăn cần tây không?”
Tống Thời Miên lập tức chuyển sự chú ý sang chuyện ăn uống.
“Không ăn.”
“Cải thảo thì sao?”
“Có!”
“Thêm bún chứ?”
“Thêm!”
“Ngó sen thì sao?”
“Có luôn!”
“...”
Ở quầy bán món gà hầm cay, hai nữ sinh đang xếp hàng liếc nhìn nhau, lại quay sang nhìn nam sinh cao lớn đứng phía trước đang cầm điện thoại gọi đồ ăn.
Khác với vẻ lạnh lùng ban nãy, bây giờ sắc mặt anh dịu hẳn đi, giọng nói không lớn, nhưng hai cô gái đứng ngay phía sau vẫn nghe rõ từng câu một.
Các cô tròn mắt nhìn anh cầm menu, qua điện thoại hỏi từng món một xem người bên kia ăn hay không, món nào không ăn thì bỏ qua, món nào ăn thì thêm vào, đến mức anh chàng đầu bếp làm món gà hầm suýt nữa không xoay kịp tay.
Hai cô gái quay sang nhìn nhau, giao tiếp không cần lời: [Bạch nguyệt quang về nước thật rồi à?]
[Mà hình như bạch nguyệt quang này ăn cũng nhiều dữ...]
[...]
[Học thần cao lãnh bá đạo đang yêu?]