Chương 5

Hắn bắt đầu bằng việc hỏi Mouri Kogoro có quen một sĩ quan cảnh sát ở tỉnh Nagano tên là Yamato Kansuke không. Khi nhận được câu trả lời khẳng định, hắn lập tức nhắc đến sự kiện Yamato bị thương mười tháng trước.

Trong lúc nghe bạn nói chuyện điện thoại, Mouri Kogoro vừa khoát tay ra hiệu cho con gái và cậu nhóc đừng nghe lén, nhưng ngay giây sau, cả hai lại thò đầu ra từ cửa bếp, tiếp tục dỏng tai lên nghe.]

“Thật là… Ran à.” Mouri Kogoro nhỏ giọng than phiền: “Sao con giống hệt thằng nhóc kia thế, cũng nghe lén nữa hả?”

“Không phải vậy.” Ran nghiêm túc đáp: “Chuyện đó vốn dĩ là chưa từng xảy ra mà.”

Đôi mắt Mouri Ran hơi híp lại, nhìn chăm chú Mouri Kogoro, mà ông thì lại một lần nữa cúi đầu nhận lỗi.

“Bác ơi, bác bắn súng giỏi ghê nha?” Edogawa Conan bất ngờ thò đầu ra từ sau lưng Mouri Ran, hơn nửa người đã rời khỏi ghế.

“Cái đó là do người làm phim bịa ra thôi, bác bắn cũng chỉ tàm tạm chứ không giỏi gì đâu.”

[Khi nghe Mouri Kogoro nhắc đến vụ việc xảy ra mười tháng trước, Sametani Koji không kìm được xúc động, vội vàng rút chân khỏi chiếc bàn. Kết quả lại đạp trúng thùng rác, đau đến mức la oai oái.

Ngay sau đó, hắn nôn nóng hẹn gặp Mouri Kogoro. Vì ngày mai bận phải lên đường đến tỉnh Nagano nên hắn đề nghị gặp vào thứ hai tuần sau. Mouri Kogoro dĩ nhiên không có ý kiến, thế là cuộc hẹn được định vào thứ hai tuần sau.

Mouri Kogoro cũng tiện miệng hỏi đó là chuyện gì, nhưng cũng không tỏ vẻ nhất định phải biết câu trả lời.

Trong điện thoại, Sametani Koji lại đắn đo khi chọn địa điểm gặp mặt. Ban đầu hắn đề xuất trụ sở Sở Cảnh sát, rồi lại tự phủ định ý kiến đó. Cuối cùng, địa điểm được ấn định là công viên Hibiya gần đó.

Mouri Ran nhìn ba mình lại rót thêm một ly rượu, bất đắc dĩ lắc đầu, quay vào bếp tiếp tục rửa chén. Còn Edogawa Conan đứng bên cạnh thì gương mặt đã trở nên nghiêm trọng.]

Lúc này, Edogawa Conan đang ngồi trên ghế rạp chiếu phim cũng mang vẻ mặt nghiêm túc. Mouri Ran nhìn nghiêng gương mặt đang tập trung suy nghĩ của cậu, chợt ngẩn người, nhưng rồi cũng nhanh chóng thu hồi ánh mắt.

Trong đầu Conan là cả một cơn bão suy nghĩ. Tại sao lại từ chối gặp mặt tại trụ sở? Lẽ nào trong trụ sở có người nào đó? Có thể cản trở việc này, hay thậm chí gây nguy hiểm?

[Thứ Hai tuần sau, công viên Hibiya.

Mouri Kogoro đi phía trước, Mouri Ran và Edogawa Conan theo sau. Vừa đi vào công viên, ông vừa hỏi sao hai người họ cũng đến. Câu trả lời là vì muốn gặp người bjn cảnh sát của ông.

“Không phải lát nữa hai đứa còn đi xem bóng đá sao? Ngày nghỉ mà còn hẹn hò với nhóc con, rảnh thật đấy.”

Ba người, hai lớn một nhỏ, sánh vai đi sâu vào bên trong công viên.

“Có sao đâu mà.” Mouri Ran nói, giọng nói hơi ủ rũ: “Thật ra ban đầu con định rủ Shinichi đi cùng, nhưng cậu ấy nói bận, không đến được.”

“Thiệt tình, cái tên ngốc mê suy luận đó.”

Edogawa Conan đeo ván trượt trên lưng khẽ mỉm cười, liếc về phía Mouri Ran, nghĩ thầm: Tớ ở đây nè. Cái tên ngốc mê suy luận mà cậu nói.]

“Ể? Shinichi đến rồi hả?” Mouri Ran hỏi, dẫu là chuyện chưa xảy ra, thậm chí là sẽ không bao giờ xảy ra, hễ liên quan đến người ấy, cô đều không kiềm được mà muốn biết thêm.

“Conan ở phía trên biết được chuyện đó từ đâu vậy?”

Edogawa Conan cười gượng, đó là vì tớ chính là Kudo Shinichi.

Nhưng lời đó, nhất định không thể nói ra.

[Sametani Koji đi qua công viên với vẻ mặt nghiêm túc, tiến về điểm hẹn. Khi hắn bước qua, từ phía sau thân cây xuất hiện một người khoác áo khoác dài, gương mặt bị che khuất.

Sametani Koji dừng lại, móc từ túi áo ra điếu thuốc, hít sâu một hơi để bình tĩnh lại sự bồn chồn lo lắng trong lòng. Ngay lúc chuẩn bị thở ra làn khói.

“Đoàng!”]

Vai trái của Sametani Koji trúng đạn, máu bắn tung tóe thành đóa hoa đỏ, sau đó hắn ngã gục xuống đất.

Tiếng súng vang lên khiến lũ chim đang đậu nghỉ trên cây trong công viên hoảng sợ bay tán loạn.

“Là người đã xuất hiện hai lần trước đó.”

Ngồi ở hàng ghế đầu tiên, Haibara Ai vội vàng kéo Yoshida Ayumi vào lòng, rồi ra hiệu cho Tsuburaya Mitsuhiko và Kojima Genta nhắm mắt, bịt tai lại, căng thẳng chờ đợi điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Một đôi tay ấm áp che tai cô lại, rồi nhẹ nhàng xoay đầu cô đi hướng khác.

Là tiến sĩ.

Haibara Ai cảm nhận được tim mình đập thình thịch, như thể muốn phá tan l*иg ngực mà trào ra ngoài.

Tiến sĩ Agasa nhanh chóng buông tay ra: “Xin lỗi, Ai, vừa rồi chỉ là phản xạ theo bản năng.”

“Không sao.” Haibara Ai buông Yoshida Ayumi ra, tiếp tục chăm chú theo dõi nội dung trên màn hình.

Ngay khoảnh khắc tiếng súng vang lên, sắc mặt Edogawa Conan lập tức trở nên khó coi. Cậu liếc mắt sang bên phải, chạm phải ánh mắt của Amuro Tooru, không ngờ lại có kẻ dám nổ súng bắn cảnh sát ngay gần Sở Cảnh Sát Tokyo.

Đúng là quá ngông cuồng rồi!