Ở hàng sau, Takagi Wataru lẩm bẩm: “Học sinh tiểu học bây giờ đáng sợ thật, nhỏ xíu mà biết nhiều quá trời.”
Sato Miwako gật gù đồng tình, rồi chuyển chủ đề với vẻ đầy ẩn ý: “Nhưng mà là bọn trẻ đó thì cũng chẳng có gì lạ, phải không?”
“Ể? Sao chị lại nói thế?” Uehara Yui chú ý đến lời của Sato, cúi người tò mò hỏi.
“À, là vì mấy đứa nhỏ đó đã giúp bọn tôi phá án nhiều lần rồi. Tuy phần lớn là Conan suy luận ra, nhưng những đứa khác cũng rất giỏi nữa.”
Sato cũng cúi người đáp lại, còn Takagi chỉ hơi nghiêng người về phía trước, than thở rằng hồi mình học lớp 1 chỉ toàn nghĩ đến chuyện về nhà xem TV.
Đúng là những đứa trẻ thông minh. Ba viên cảnh sát cùng nghĩ thầm.
Tiến sĩ Agasa, như vừa chợt nhớ ra điều gì, lấy ra năm tấm vé tham quan Đài thiên văn Nobeyama thuộc Viện Thiên văn Quốc gia, nói rằng đây là quà của một người đàn em thời đại học, hiện tại là giáo sư ở đó, tặng cho ông ấy.
“Những chuyện này, đều chưa từng xảy ra đúng không?” Amuro Tooru nhỏ giọng hỏi cậu thiếu niên bên cạnh. Cậu không trả lời ngay. Trên màn hình lúc này, Edogawa Conan đang từ chối lời đề nghị của tiến sĩ.
Trong tiếng nền là Ran cảm thán rằng Ai và Ayumi dễ thương quá, còn tiến sĩ Agasa thì nói rằng nếu ông ấy tham gia thì sẽ vừa đúng năm người, Conan trả lời: “Cũng có thể là như vậy, nhưng rốt cuộc thì nó muốn cho chúng ta thấy điều gì?”
“Thám tử lừng danh Conan”. Năm âm tiết nhẹ nhàng bật ra từ miệng Amuro Tooru: “Xem ra là những chuyện liên quan đến Conan nhỉ.”
Conan hơi dịch ra xa Amuro Tooru, người đang cười rạng rỡ. Cậu dám cá là lúc nói ra chữ “Thám tử lừng danh Conan”, người đó đang ở trong trạng thái nhân cách của Bourbon. Cái cảm giác như bị một loài động vật máu lạnh bám chặt lấy, thật sự rất khó chịu.
“Thôi, xem tiếp rồi sẽ biết thôi mà.”
Mouri Ran mặc tạp dề bước ra từ bếp, còn Mouri Kogoro thì đang say bí tỉ nằm sõng soài trên chiếc bàn thấp.
“Thật là, đã nói bao nhiêu lần rồi là đừng uống rượu trước bữa ăn cơ mà.”
Chiếc điều khiển thì chẳng biết ông để đâu.
Trong lúc Ran đang tìm điều khiển, cửa mở ra. Conan từ nhà tiến sĩ Agasa trở về. Sau khi chào hỏi, Ran phải chạy gấp vào bếp vì nồi bị trào, còn nhiệm vụ tìm điều khiển thì được giao lại cho Conan.
Lúc đó, trên TV đang phát bản tin về vấn đề thỏa thuận tư pháp.
“Ôi trời, Ran, hay là con dọn sang sống với mẹ đi.” Kisaki Eri nhướng mày: “Ngày nào cũng phải hầu hạ một ông say xỉn thì không phải là chuyện mà một nữ sinh trung học nên làm đâu.”
“Hả? Ai say chứ? Tôi chỉ nhấp vài ly thôi mà.” Mouri Kogoro khó chịu phản bác: “Với lại mấy chuyện đó có xảy ra đâu.”
Mouri Ran ló đầu ra từ sau lưng mẹ: “Ba à, nhỏ tiếng thôi.”
Mouri Kogoro vừa được nhắc mới nhớ ra rằng ở đây không chỉ có ba người nhà mình, ông rụt cổ lại xin lỗi mọi người xung quanh, nhưng hầu hết ánh mắt vẫn dán chặt vào bộ phim đang chiếu trên màn hình.
[Sau khi ăn uống no nê, Mouri Kogoro giơ điện thoại lên, nhấn vài cái trên màn hình để điều khiển tivi, còn đắc ý tuyên bố rằng có ứng dụng trên điện thoại thì chẳng cần gì đến điều khiển từ xa nữa.]
Edogawa Conan ở bên cạnh nhỏ giọng khuyên can, đúng lúc đó điện thoại đổ chuông, Mouri Ran đi nghe máy. Nhân lúc ấy, Edogawa Conan khẽ ghé sát tai Mouri Kogoro nói nhỏ: “Chị Ran đang giận bác đấy nhé!”
“Hừ, ai thèm quan tâm chứ.”
“Hay quá ha, vậy từ giờ con cũng mặc kệ ông chú nghiện rượu như ba luôn!”
Mouri Ran khoanh tay hừ lạnh. Hôm đó rốt cuộc có giận hay không thì cô cũng không nhớ rõ nữa, nhưng bây giờ thì cô đang rất giận!
Mouri Kogoro chột dạ quay đi chỗ khác, miệng lầm bầm gì đó không ai nghe rõ, đến cả Eri Kisaki đang ngồi cạnh cũng không hiểu nổi.
Dù vậy, cũng chẳng ai quá để tâm, bởi nếu xao nhãng quá lâu, có khi lại bỏ lỡ những tình tiết quan trọng trong phim.
[Trên màn ảnh, Mouri Ran dùng tay che phần micro của điện thoại, thông báo với Mouri Kogoro rằng có cuộc gọi cho ông, là từ một cảnh sát tên Sametani. Ban đầu, Mouri Kogoro còn lẩm bẩm rằng không quen người đó, nhưng sau khi nghe máy, ông phấn khích kêu lên: “Wani!”
Mouri Ran và Edogawa Conan ngồi ở phía bên kia bàn trà, đồng thanh ngạc nhiên: “Wani?”]
“Wani?” Mouri Kogoro ngoài đời cũng hô to giống như trong phim: “Là Wani thật sao?”
“À này, ngài Mouri.” Sato Miwako ghé sát lại hỏi: “Wani là biệt danh của cảnh sát Sametani sao?”
“Ờ đúng vậy, cậu ấy là đồng nghiệp cùng khóa với tôi đấy. Wani là biệt danh chỉ tụi tôi mới biết thôi.”
Mouri Kogoro hiếm khi nghiêm túc như lần này, trả lời rất đàng hoàng.
[Ban đêm, tại Sở Cảnh sát, Phòng Tổng vụ hình sự, Tổ chuẩn bị cải cách.
Trong cuộc điện thoại: “Giờ cậu vẫn còn làm cảnh sát chứ?”
“Không, tôi làm công việc hành chính rồi, ở tổ chuẩn bị cải cách.”
Mouri Kogoro trên màn ảnh trêu chọc bạn mình rằng vậy chẳng khác nào bị lưu đày ra vùng biên cương. Sau vài câu bông đùa qua lại, Sametani Koji đã nói ra lý do gọi điện lần này.