Chương 2

Sau một cái gật đầu chào lịch sự, Mouri Ran lại đưa mắt về phía màn hình. Không biết mình đến đây bằng cách nào, không rõ mục đích là gì, càng không biết nên làm gì tiếp theo. Nhưng không sao cả, cô đã quen với cái cảm giác không biết này rồi.

Ở phương diện đó, cô là tiền bối đấy và đã có thể ứng phó một cách thuần thục.

Lúc này, Kazami Yuya chỉ mong có thể tu một hơi vài ly cà phê cho tỉnh táo. Mới tỉnh ngủ mà đã để lộ bộ dạng lười biếng, mắt mũi còn ngái ngủ trước mặt ngài Furuya, thậm chí ngay cả Cục trưởng Hyoue Kuroda cũng nhìn thấy.

Chỉ cần nhớ lại việc mình vô thức buột miệng gọi Furuya-san là hắn đã muốn độn thổ rồi. Tuy lần này hắn chỉ vừa nói ra được chữ “Fu” đã kịp dừng lại nhưng mà…

Đó vẫn là một sai sót nghiêm trọng! Trong khi thân phận của hắn là cánh tay phải của ngài Furuya, là người chuyên phụ trách liên lạc cho Furuya Tooru. Nếu bị đánh giá là thiếu chuyên nghiệp, bị tước đi vị trí liên lạc viên thì làm sao được theo ngài ấy nữa chứ.

Còn về phần cảm nghĩ của Cục trưởng Hyoue Kuroda, ông ấy đang cố suy nghĩ xem rốt cuộc người đứng sau chuyện này muốn làm gì.

Ở hàng ghế phía sau, cơn buồn ngủ cuối cùng của Takagi Wataru bị Megure Juzo dọa bay mất. Lúc đầu hắn vẫn còn trong mơ, nhưng khi thấy Sato xuất hiện trong đời thực, hắn suýt nữa lỡ lời nói ra những điều đáng xấu hổ vì tưởng mình vẫn còn đang mơ. May mà thanh tra Megure kịp thời ngắt lời hắn.

Megure Juzo nhận lấy ánh mắt biết ơn của cấp dưới, nhưng khi mở miệng định nói thì lại ngắc ngứ một chút, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một câu: “Takagi! Cậu tập trung lại cho tôi!”

“Dạ? À, vâng ạ!” Takagi giật mình, nhanh chóng đáp lời.

“Luôn luôn giữ cảnh giác, chúng ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra ở giây tiếp theo. Nếu có nguy hiểm, nhất định phải bảo vệ bọn trẻ trước, sau đó yểm trợ cho thường dân rút lui, rõ chưa?”

Sato Miwako và Takagi Wataru lập tức đồng thanh đáp: “Rõ ạ!”

Ở phía bên kia, Morofushi Takaaki và Yamato Kansuke nhanh chóng trao đổi vài câu, tóm tắt lại tình hình hiện tại. Uehara Yui cũng đưa ra nhận định giống thanh tra Megure. Nếu có nguy hiểm, phải ưu tiên bảo vệ thường dân.

Sau đó, mấy người họ thân thiện gật đầu chào nhau.

Khi rạp chiếu phim bỗng rơi vào yên lặng, màn hình lớn đột ngột thay đổi. Biểu tượng của công ty TOHO hiện lên to rõ ở chính giữa màn hình.

“Thám tử lừng danh Conan?” Yoshida Ayumi đọc lên dòng chữ hiện trên màn hình.

Ba đứa trẻ lập tức tụm đầu lại, thì thầm bàn tán với nhau, cố gắng giữ âm lượng nhỏ. Haibara Ai bị Ayumi kéo vào, thở dài bất đắc dĩ rồi nghiêm túc lắng nghe xem tụi nhỏ đang nói gì.

Yoshida Ayumi: “Thám tử lừng danh Conan, có phải đang nói đến Conan của tụi mình không?”

Kojima Genta: “Conan mà dám lén tụi mình đi làm thám tử nổi tiếng rồi còn quay phim nữa! Nếu cậu ấy không đãi tụi mình ăn cơm lươn thì đừng hòng mình tha thứ!”

Tsuburaya Mitsuhiko: “Genta, giờ này mà cậu còn nghĩ đến ăn nữa hả?”

Mitsuhiko: “Mà, cái Conan ở trên kia có khi nào là nói đến Conan Doyle ấy? Nhưng mà ông ấy là tiểu thuyết gia mà?”

Haibara Ai: “Cứ xem tiếp đi. Nếu vì mấy lời bàn tán mà bỏ lỡ tình tiết quan trọng thì lần này đừng mong mình nhắc lại cho nghe như trước nữa đấy.”

Ba đứa nhỏ lập tức ngồi thẳng dậy, chăm chú nhìn về phía màn hình.

[Tuyết rơi trắng xóa. Tiếng thở dốc nặng nhọc vang lên giữa khung cảnh núi rừng phủ tuyết, ống kính lắc lư không ngừng.

Chuyển cảnh: Mười tháng trước.

Ống kính ngẩng lên. Một người đàn ông đội mũ len, tay cầm súng săn đang hớt hải chạy về phía trước, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại. Theo hướng ánh mắt của hắn ta là Yamato Kansuke, cũng đang cầm súng đuổi sát phía sau.]

Ngồi ở mép hàng ghế, Yamato Kansuke hơi sửng sốt nhìn lên màn hình, nơi đang chiếu cảnh hắn lúc còn chưa mất một mắt. Chuyện này sao lại có thể xảy ra?

“Đây là những chuyện xảy ra trước khi anh mất tích mấy tháng đó à?” Uehara Yui hơi do dự hỏi, rồi nhận được cái gật đầu xác nhận.

[Góc nhìn của Yamato Kansuke ngẩng lên. Một người đàn ông khoác áo choàng xuất hiện. Kansuke bảo người kia mau chạy đi, nhưng ngay sau đó lại thấy đối phương xoay súng, chĩa thẳng vào mình.

Tiếng súng nổ lên.

Kansuke ôm lấy mắt trái đang đổ máu, gục xuống đất trong đau đớn. Tầm nhìn giờ đây chuyển thành từ mắt phải, con mắt vẫn còn nguyên vẹn của anh. Màn hình trở nên mờ nhòe vì cơn đau. Từ góc nhìn ấy, có thể thấy tuyết đang đổ ào ào từ đỉnh núi.

Tuyết lở ập xuống trong chớp mắt. Hình bóng của Yamato Kansuke bị nhấn chìm hoàn toàn giữa dòng tuyết trắng xóa.]

“Á!”

Tiếng súng vang lên khiến Yoshida Ayumi giật bắn mình, khi nhìn thấy Yamato Kansuke đang chảy máu dữ dội trên màn ảnh, cô bé không kìm được mà hét lên, rồi lại sực nhớ ra đang ở rạp chiếu phim không được làm ồn, đôi mắt ngập nước, cô bé vội đưa tay che miệng.