Chương 1

Cậu bé đang cuộn mình trong chiếc ghế rạp chiếu phim với tư thế cực kỳ kỳ quặc khẽ giật mí mắt, vài giây sau mở mắt ra. Vô thức đưa tay tìm mắt kính, Edogawa Conan kinh ngạc phát hiện mắt kính vẫn đang trên mặt. Chỉ là do mắt kính không có độ nên ban đầu không nhận ra.

Conan đưa mắt quan sát xung quanh, bố cục điển hình của một rạp chiếu phim. Bên trái cậu là Ran, bên phải là Amuro Tooru. Bộ đồ ngủ đã thay sau khi tắm giờ lại biến thành bộ vest xanh thường ngày.

Cậu thử bật đai sút bóng nhưng vô dụng, giày tăng lực cũng không phản ứng, ống ngắm trên đồng hồ cũng không thể mở, còn cặp kính quả thực chỉ là mắt kính không độ.

Khốn kiếp, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tình hình hiện tại chưa rõ ràng, nếu Ran và Amuro-san còn chưa tỉnh dậy mà có chuyện đột xuất thì sẽ rất phiền. Nghĩ vậy, Edogawa Conan khẽ đẩy vai Mouri Ran, thành công đánh thức cô dậy.

Tiếp theo là đánh thức Amuro Tooru.

Á! Đáng sợ quá!

Edogawa Conan vừa kinh ngạc vừa sợ hãi khi bị Amuro Tooru túm lấy cánh tay với vẻ mặt dữ tợn. Hai giây sau, đối phương thả tay ra, xin lỗi một tiếng rồi quay mặt đi nhìn bộ đồ trên người với vẻ mặt đầy bối rối.

Trông có vẻ nhẹ nhõm?

Trong đầu Conan hiện lên hình ảnh Amuro-san mặc bộ đồ ngủ dễ thương. Phụt!

Cậu vội đưa tay che miệng, nhìn trái nhìn phải. Tốt rồi, Ran đang hòa giải bầu không khí giữa chú Kogoro và bác Eri, còn Amuro-san đã quay lại gọi cấp dưới của mình, Kazami Yuya. Hiện giờ hai người đang nói chuyện gì đó.

Lấy lại vẻ nghiêm túc, Conan leo lên ghế, quỳ thẳng để quan sát toàn bộ khán phòng xung quanh: Hàng ghế đầu, ngay trước mặt Edogawa Conan là Yoshida Ayumi. Từ Ayumi ra ngoài về bên trái lần lượt là Haibara Ai, Tiến sĩ Agasa, bên phải lần lượt là Tsuburaya Mitsuhiko và Kojima Genta.

Hàng ghế thứ hai, lấy Conan làm trung tâm: bên trái lần lượt là Mouri Ran, Kisaki Eri, Mouri Kogoro. Bên phải lần lượt là Amuro Tooru, Kazami Yuya, Hyoe Kuroda.

Hàng ghế thứ ba, phía sau Conan là Megure Juzo. Từ thanh tra Megure sang trái lần lượt là Takagi Wataru, Sato Miwako. Sang phải lần lượt là Morofushi Takaaki, Uehara Yui, Yamato Kansuke.

Mọi người lần lượt tỉnh dậy, xem ra đều bị đưa đến đây sau khi ngủ say. Edogawa Conan thầm phân tích tình hình hiện tại.

Lúc này, loa của rạp vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu:

[Chào mừng quý khán giả đã đến xem bộ phim lần này. Xin lưu ý:

1. Hãy ngồi đúng ghế của mình, không được tự ý rời ghế, đổi chỗ hay chiếm dụng ghế của người khác.

2. Trong thời gian xem phim, xin không nói chuyện lớn tiếng gây ảnh hưởng đến người khác. Vui lòng bật chế độ im lặng cho điện thoại, không quay phim hay chụp hình.

3. Không ăn thức ăn có mùi quá nồng hoặc phát ra tiếng động lớn khi ăn. Hãy tự giác dọn dẹp rác của mình, giữ gìn vệ sinh rạp chiếu phim.

Cuối cùng, chúc quý vị có một trải nghiệm xem phim vui vẻ.

Ps: Sau khi buổi chiếu kết thúc thuận lợi, mỗi khán giả sẽ nhận được phần thưởng mà mình mong muốn.]

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Yoshida Ayumi nhìn dòng thông báo hiện trên màn hình lớn, rồi quay sang hỏi những người bạn nhỏ bên cạnh.

Kojima Genta dụi đôi mắt còn ngái ngủ, lẩm bẩm nói: “Chắc là để xem phim rồi?”

“Nhưng mà Genta, ban đầu chẳng phải chúng ta đang ngủ ở nhà sao?” Tsuburaya Mitsuhiko thắc mắc: “Chẳng lẽ lại bị bắt cóc nữa à?”

Haibara Ai ngồi gần đó, nghe mấy đứa trẻ bàn luận một lúc, thấy nét mặt hoang mang hiện rõ trên gương mặt các bạn, cô ấy khẽ thở ra một hơi, ánh mắt nghiêm nghị dần dịu xuống. Với vẻ quen thuộc như đã quá quen với việc này, cô ấy nhẹ nhàng trấn an ba đứa trẻ thật sự còn non nớt kia.

“Không phải bị bắt cóc đâu.” Giọng nói lạnh nhạt nhưng lại ngầm chứa sự quan tâm của Haibara Ai khiến ba đứa trẻ nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

“Nếu thật sự là bị bắt cóc, thì mấy vị cảnh sát ngồi hàng sau kia cũng đâu có lý nào bị bắt theo.”

Yoshida Ayumi cũng bắt chước Conan lúc nãy, quỳ lên ghế để quan sát xung quanh.

“À! Thật nè!” Ayumi reo lên.

“Thanh tra Megure, chú Takagi, và Thiếu úy Sato cũng đều ở đây.” Mitsuhiko tiếp lời.

“Vậy thì họ cũng bị bắt rồi hả? Nguy quá…” Genta nói với giọng điệu run rẩy.

Ba vạch đen hiện rõ trên trán Mitsuhiko: “Genta à… Ý của Haibara là chúng ta không hề bị bắt cóc mà!”

“Thì ra là vậy.” Genta gật gù. Đúng là vẫn ngây thơ như mọi khi.

Edogawa Conan ngẩng đầu nhìn ba đứa nhỏ, rồi vội vàng bảo chúng ngồi xuống, tư thế đó quá mất lịch sự. Cậu nghiêm giọng nhắc nhở, với tư cách người từng làm điều tương tự trước khi bị phát hiện.

Sau khi Mouri Ran đã hòa giải được cho ba mẹ mình thì tình cờ nhìn thấy cảnh Conan đang dạy dỗ ba đứa nhỏ, trong ánh mắt cô ánh lên chút dịu dàng. Khi cô ngẩng đầu lên, vừa khéo chạm ánh mắt với Amuro Tooru, người vừa kết thúc cuộc trao đổi với Kazami Yuya.