Ánh mắt cô lướt nhanh qua các hạng mục trên sổ, rõ ràng mạch lạc, sổ sách rõ ràng, đúng là phong cách trước sau như một của ngài Gudhelm.
“Nhưng mà.”
Imie ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt ôn hòa của ngài quản gia: “Trong tang lễ của ngài Klein, chúng ta nhận được rất nhiều nguyên liệu nấu ăn khá tốt, là quà chia buồn mọi người gửi tới.”
“Tôi nghĩ nhà bếp sẽ mang đến cho ngài một chút bất ngờ mới.”
Ừm, thế này khác nào ăn cơm đám tang của cha mình đâu.
Tâm trạng nặng nề của Imie tan thành mây khói, cô vui vẻ cất cuốn sổ vào tủ, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn buột miệng hỏi: “Hôm nay phủ Lãnh chúa có người mới đến sao?”
Ngài Gudhelm sững lại: “Tôi dường như chưa nghe nói có sự thay đổi nhân sự nào như vậy.”
Imie không hỏi tiếp nữa, chỉ bất động thanh sắc mà hừm một tiếng đầy ẩn ý trong lòng.
Hệ thống yếu ớt làm cú giãy giụa cuối cùng: [Là anh đẹp trai cực phẩm thật đó.... Hắn sắp đi rồi.... Bỏ lỡ sẽ hối hận cả đời đó Ký chủ....]
Đưa mắt tiễn quản gia rời đi, Imie thờ ơ nói: “Thì sao chứ? Đàn ông có cực phẩm đến mấy cũng không thiết thực bằng việc có hai đội thợ xây không công đến sửa miễn phí mấy cái mái nhà bị bão tuyết đè sập.”
[Nhưng mà, sau khi cô chinh phục được hắn, cô có thể cộng thêm điểm chất lượng cho các công trình trong lãnh địa đó. Như vậy sau này có bão tuyết cũng không cần sửa mái nhà nữa.]
“Cái gì?” Imie đang ngậm một ngụm nước nóng trong miệng, suýt nữa thì sặc chết.
[Đây là kỹ năng hỗ trợ của hắn. Để tôi xem nào, "Sau khi độ hảo cảm đạt 80, chất lượng công trình trong lãnh địa tăng 100%". Nè, trên thẻ thông tin viết y như vậy đó.]
Imie trợn tròn mắt không thể tin nổi: “Khoan đã, cậu nói từ từ thôi, tôi nghe không hiểu.”
Giọng hệ thống cao vυ"t lên: [Ký chủ! Cô thậm chí còn không thèm liếc qua phần giới thiệu ở trang chủ một lần! Mỗi đối tượng có thể chinh phục đều sẽ mang đến điểm cộng khác nhau cho lãnh địa của cô, đây là "game tình yêu độc quyền" được thiết kế riêng dựa trên tình hình của Ký chủ.]
Imie vội mở bảng điều khiển, cuối cùng cũng tìm thấy đoạn thông tin này ở chỗ có dấu chấm hỏi nhỏ: “Sao cậu không nói sớm?”
Hệ thống ấm ức: [Cô cũng có hỏi đâu. Tôi thấy cô cứ chối đây đẩy, còn tưởng là dạo này cô không thích đàn ông nữa rồi chứ.]
“Hắn đi rồi à?” Imie lao nhanh ra bên cửa sổ, nhìn về phía sân trong. Những gì cô thấy đều là những gương mặt quen thuộc trong trang viên mà cô đã gặp rất nhiều lần.
[Đi lâu rồi.] Hệ thống uể oải đáp.
“Không sao.” Nữ Lãnh chúa có năng lực hành động cực cao lập tức nhấn chiếc chuông gọi người hầu trên bàn: “Mười phút, mang người đàn ông anh tuấn vừa xuất hiện ở sân trong lúc nãy đến đây.”
Hệ thống thét lên: [Khoan đã, cô cứ thế trực tiếp bắt hắn qua đây luôn à? Đây là game tình yêu đó, hành vi này của cô thì khác gì cưỡng ép dân lành? Cô phải có cuộc gặp gỡ định mệnh, phải tình cờ chạm mặt, phải tạo ra sự lãng mạn chứ...]
“Này, tỉnh lại đi.”
Imie dùng giọng điệu thản nhiên như không nói: “Tôi là Lãnh chúa, đây là lãnh địa của tôi. Nói một cách nghiêm túc, tất cả mọi người trên lãnh địa này đều là tài sản của tôi mà thôi.”
“Đàn ông cũng vậy.”
Mười phút sau, chỉ dựa vào từ khóa “anh tuấn”, ngài Gudhelm đã tìm được người mà nữ Lãnh chúa muốn gặp.
Khi Relf xuất hiện trước mặt cô, mắt Imie sáng lên — hệ thống quả nhiên không lừa cô.
Người đến là một thanh niên tóc ngắn màu xám bạc, trông chưa quá hai mươi tuổi, mang gương mặt điển hình của người Bắc Cảnh, mày cao mắt sâu, ngũ quan tuấn tú, sâu sắc.
Anh chỉ lẳng lặng đứng đó, mà cứ như một con sói đầu đàn đang lủi thủi bước đi trong tuyết, xuyên qua cơn gió lốc cuốn theo hạt tuyết mà liếc nhìn từ xa — nguy hiểm, nhanh nhẹn, nhưng vô cùng đẹp đẽ.
“Cậu ấy tên Relf, vừa nãy đến phủ Lãnh chúa giao thức ăn.” Thấy biểu cảm của Imie, ngài Gudhelm ngập ngừng muốn nói lại thôi. Là một quý ông kiểu cũ, ông không muốn nữ Lãnh chúa tiếp xúc với chàng thanh niên này.
Lý do rất đơn giản, vẻ anh tuấn của chàng thanh niên này ai cũng thấy rõ, gương mặt này đủ để hớp hồn mọi cô gái trẻ. Chỉ mười mấy phút ngắn ngủi Relf xuất hiện ở sân trong phủ Lãnh chúa, đã đủ khiến tất cả phụ nữ trong trang viên phát cuồng, các cô gái trong bếp đều đang nghe ngóng xem anh ta từ đâu tới, đã kết hôn chưa.
Ngài Gudhelm không phải là người cổ hủ, ông rất vui khi thấy Imie được nghỉ xả hơi sau những công việc nặng nhọc, làm quen với vài chàng trai trẻ, hẹn hò yêu đương gì đó.
Nhưng riêng Relf thì không được.
Vì anh ta là người sói.
Bậc trưởng bối có cởi mở đến mấy cũng không muốn thấy con cháu mình tiếp xúc với người sói.
Relf dường như cũng hiểu rõ điều này.
Từ lúc bước vào, anh vẫn luôn cung kính cúi đầu, mái tóc xám xù mềm tự nhiên rủ xuống, hàng mi khẽ run che giấu mọi tâm tư.
Imie không thèm để ý đến thông tin hiện lên trên màn hình, mà hỏi ngay câu hỏi đầu tiên cô quan tâm: “Cậu đến Talia khi nào, sao trước đây tôi chưa từng gặp cậu?”
“Năm năm trước, ngài đã từng cứu tôi.” Relf tránh ánh mắt của Imie, cố kiềm chế ánh mắt của mình: “Sau một trận bão tuyết ạ.”