Điều này cũng dễ hiểu, tất cả lãnh địa ở Bắc Cảnh hàng năm đều phải chịu đựng sự tàn phá của bão tuyết, nhưng trước đây, sự chủ động của các lãnh chúa nhiều nhất cũng chỉ dừng ở mức kêu gọi người dân xây hầm chứa lớn hơn một chút, trữ thêm ít khoai lang mà thôi.
Còn phương án mà Imie đưa ra thì gần như bao gồm mọi hạng mục công việc lớn nhỏ, từ cảnh báo sớm bão tuyết cho đến tái thiết sau thiên tai, giúp giảm đáng kể thương vong sau khi bão tuyết ập đến.
Ngay cả ông lão Tra Khắc chủ tiệm tạp hóa cũng nói, tiểu thư Imie là vị Lãnh chúa tốt nhất mà ông từng gặp trong suốt 60 năm qua.
Những mùa đông năm trước giống như một cái sàng lỗ lớn, sống sót qua được hay không hoàn toàn dựa vào vận may, còn bây giờ, chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của tiểu thư Imie, thì mọi người đều có thể sống sót.
Nhưng nữ Lãnh chúa trẻ tuổi vẫn cảm thấy chưa đủ.
Tuy thương vong đã giảm bớt, nhưng thiệt hại vẫn còn rất lớn, việc tái thiết sau thiên tai vẫn luôn là một vấn đề nan giải không nhỏ.
Xây một ngôi nhà kiên cố cần hai mươi đồng vàng, trong khi một căn lều tạm chỉ cần năm đồng.
Đối với đại đa số cư dân mà nói, không phải họ không biết nhà kiên cố thì tốt hơn, nhưng thu nhập một năm tính toán kỹ lưỡng cũng chỉ được một hai đồng vàng, nếu gặp bão tuyết đè sập xà nhà, họ cũng chỉ nỡ bỏ ra nửa đồng vàng để chắp vá sửa lại một chút.
Lâu dần, việc này trở thành một bài toán khó không lời giải, mọi người cứ mãi sống trong những căn nhà rách nát, cứ mãi cầu nguyện mái nhà có thể chống đỡ thêm một tháng nữa.
May mắn là chất lượng của nhà thờ đủ tốt.
Đây là thị trấn hẻo lánh đến mức ánh mắt thần linh cũng chẳng chiếu tới, kể từ khi thần quan tiền nhiệm trở về Vương đô mười năm trước, Thánh Điện cũng không phái thêm người nào đến nữa, nhà thờ cũng sớm bị bỏ hoang.
Imie, người không mấy thành kính với thần linh, lại từ tận đáy lòng cảm tạ Thánh Điện năm xưa đã chịu chi tiền để xây cho Talia một nhà thờ kiên cố.
Phải biết rằng, ngay cả gác mái của phủ Lãnh chúa cũng bị dột, vậy mà nhà thờ lại có thể sừng sững không đổ suốt mấy thập kỷ, vừa thoáng khí vừa chống rét.
Các cụ già lớn tuổi có người nói, đó là vì thần quan khi trước đã dùng phép thuật hệ Quang Minh để gia cố.
Imie không phải không nghĩ tới việc mời một pháp sư đến làm chuyện này, nhưng sau khi hỏi giá thì lập tức tránh xa ba mét, nếu có số tiền đó, việc gì cô phải cần đến cái “đường tắt” này chứ.
“Ai.”
Nghĩ đến đây, nữ Lãnh chúa trẻ tuổi thở dài nặng nề trong thư phòng không người.
Hệ thống đã im lặng suốt một ngày cảm nhận được sự phiền muộn của Ký chủ, cảm thấy dường như đây là một cơ hội.
[Ký chủ, cô đang rất thiếu tiền sao?]
Imie uể oải đáp lại: “Thiếu.”
Hệ thống: [Tôi có thể khiến người đàn ông giàu nhất thế giới này yêu cô.]
Imie: “Cậu có thể khiến tiền của hắn xuất hiện trong kho của tôi một cách không đau đớn, không bị nguyền rủa, không có tác dụng phụ, lại còn không bị khấu trừ thuế không?”
Hệ thống: [...]
Imie: “Vậy thì cậu đừng nói nữa, tôi đang phiền.”
[Trong phạm vi 100 mét xuất hiện đối tượng có thể chinh phục.]
[Mời Ký chủ mau chóng đến để bắt đầu chinh phục.]
Thông báo lại bất ngờ không kịp đề phòng mà hiện ra, hệ thống vừa nãy còn nín thinh lập tức hoàn hồn, vội vàng lên tiếng nhắc nhở:
[Ký chủ, đối tượng có thể chinh phục đang đi về phía cô kìa.]
[Hắn vào phủ Lĩnh chúa rồi, hiện đang ở sân trong.]
[Làm ơn đi mà, cô chỉ cần đứng trên ban công nhìn một cái thôi! Cô chỉ cần nhìn một cái, chắc chắn sẽ thích hắn ngay, hắn chính là mẫu hình lý tưởng đời trước của cô đó.]
Imie chẳng có hứng thú: “Đầu tiên, đời trước tôi mê cả chục vạn người, cậu nói là người nào?”
“Tiếp theo, tôi sống ở thị trấn Talia này 18 năm, đến từng con chuột ở đây tôi còn nhận ra, làm gì có chuyện xuất hiện trai đẹp nào mà tôi không biết?”
[Là thật mà.] Hệ thống gấp đến mức như sắp khóc: [Làm ơn đi, hắn sắp rời đi rồi!]
Bị lải nhải mãi, người không có hứng thú cũng sinh ra vài phần tò mò.
Imie đang chuẩn bị đứng dậy thì cửa thư phòng đúng lúc này lại bị gõ vang.
Là quản gia tóc đã hoa râm, ngài Gudhelm.
Ông là một quý ông lớn tuổi, mang khí chất cổ điển không khác gì cha cô, ngài Klein, luôn mặc trang phục chỉnh tề, vững vàng như món đồ nội thất gỗ đỏ đã qua năm tháng mài giũa, khiến người ta an lòng.
“Đây là danh sách chi tiêu dự kiến của tháng này trong phủ Lãnh chúa.” Ông ôm một cuốn sổ dày cộp, mở trang mới nhất đưa qua: “Về phần chi tiêu cho vụ bão tuyết, tất cả đều lấy từ quỹ khẩn cấp riêng ra, hiện tại khoản tiền này đã dùng hết. Xét đến việc sau mùa hè ngài còn phải nộp tiền thuế cho Công tước Navi, cần phải dự trữ đủ đồng vàng, nên tôi kiến nghị đợi đến sau Lễ hội thu hoạch rồi mới tiến hành bổ sung.”
“Mặt khác, vì trước đó ngài đã nhấn mạnh việc ưu tiên hàng đầu trong mùa đông là đảm bảo dự trữ lương thực, nên tôi đã đổi sang các món chính giá rẻ hơn, để đảm bảo cùng một mức giá có thể mua được nhiều lương thực hơn.”
Ông hơi ngừng lại, nói tiếp: “Tương ứng, phần đồ ngọt của ngài trong tháng này đã bị hủy bỏ.”
Imie thở dài.
Nghèo quá, nghèo đến rớt mồng tơi, nghèo đến mức bánh bí ngô cũng sắp không được ăn nữa rồi.