Dường như vì quá lâu không nhận được phản hồi, trong đầu Imie vang lên giọng máy móc chói tai: [Ký chủ, mau bắt đầu đi nào! Cô còn chờ gì nữa?]
Imie cảnh giác nhìn quanh, căng thẳng đáp lại: “Cậu là ai? Cậu đến đây làm gì?”
[Tôi là cheat của cô, xin hãy lập tức... Khoan đã, cô là dân bản địa hả?] Giọng hệ thống có chút do dự: [Không đúng, cô là ký chủ tôi đã cẩn thận lựa chọn mà, vậy tại sao... Trời ạ, cô vậy mà đã xuyên không tới từ 18 năm trước!]
[Toi rồi, cốt truyện lệch hết cả rồi, nam chính vậy mà chưa mở khóa được một ai!]
Imie đứng một bên cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, cô im lặng.
Xuyên không đến đây 18 năm, cô từng mong đợi trở thành những nhân vật lẫy lừng như Kiếm sĩ số một, Quang Minh pháp sư số một, Chiến sĩ số một, hay Đại Ma Đạo Sư số một Vương quốc.
Lùi một bước mà nói, thì Đầu bếp số một Vương quốc cũng được, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến thứ ràng buộc mình lại là một cái “Hệ thống tình yêu” nào đó.
Nếu là Imie vừa mới xuyên không đến đây, có lẽ còn có chút ảo tưởng về thứ này, nhưng bây giờ, những mong chờ lãng mạn của cô đã sớm bị công việc lãnh chúa ngày qua ngày mài mòn gần hết.
So với việc yêu một cuộc tình kinh thiên động địa ở dị giới, xoay sở giữa một đám trai đẹp để viết nên câu chuyện yêu hận đan xen, được tất cả đàn ông quyền thế trên thế giới coi trọng rồi diễn màn anh đuổi cô trốn, cô chạy đằng trời...
Tất cả đều không thực tế bằng việc bây giờ có một bà tiên đỡ đầu biến ra cả đống tiền vàng.
Ít nhất tiền vàng có thể sửa chữa lại những ngôi nhà bị sập do thiên tai tuyết, có thể lát lại gạch đá mới cho bằng phẳng cái quảng trường trung tâm cứ mưa là dột, có thể nộp khoản tiền thuế mà thị trấn Toria còn nợ, hoặc tệ nhất cũng có thể mua một ít lương thực, để mọi người được ăn bánh bí ngô thơm đậm, mềm tan trong miệng.
Imie hừ lạnh một tiếng, mặt không cảm xúc nhấn vào dấu X ở góc trên bên phải.
Cô cũng định vứt nó cùng với bản hôn khế cha để lại cho mình ra sau đầu.
Trận bão tuyết bất ngờ ập đến khiến Imie không có thời gian chìm đắm trong đau buồn. Mấy ngày sau tang lễ, cô đều tất bật lo liệu ứng phó.
Đầu tiên là phải bố trí chỗ ở cho những cư dân bị mất nhà cửa do bão tuyết, sau đó còn phải chuẩn bị lương thực khẩn cấp và nhiên liệu mùa đông, mãi sau ba ngày trời, Imie mới tạm thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cô bắt đầu thay quyền lãnh chúa, việc đầu tiên cô thúc đẩy chính là kế hoạch diễn tập ứng phó thiên tai bão tuyết.