Chương 2.1: Đêm đầu tiên ở lãnh địa mới

Ở tầng một, gần cửa sau, vốn có chuồng gia súc, kho thóc và một nhà gỗ nhỏ dùng để xay bột, nhưng giờ đây tất cả đã sụp đổ, cần phải sửa chữa lại.

Tuy nhiên, mấy cọc đá buộc ngựa và hai dãy máng ăn bằng đá phủ đầy tro bụi cùng lá rụng vẫn còn chắc chắn, chỉ cần dọn dẹp một chút là có thể dùng được.

Bên trong tầng một chủ yếu là phòng chứa đồ, nhà bếp và sảnh tiếp khách. Dựa vào tường còn có một chiếc lò sưởi trong tường khá lớn.

Do đám lính gác năm xưa vội vàng rút lui, nên nhiều nơi vẫn còn bừa bộn. Trên bệ lò sưởi vẫn còn chất một lớp tro tàn dày cộp từ hơn nửa thế kỷ trước.

Bên cạnh đống tro tàn còn có một chiếc ấm đồng nghiêng ngả với hoa văn chạm khắc cổ xưa, thân ấm nghiêng đổ, nắp ấm bật mở, chứa đầy bụi bặm. Cạnh đó là vài mảnh vỡ chén trà...

Dòng suy nghĩ của Vân Mạc bất giác lan man. Có lẽ chỉ một giây trước khi tin dữ ập đến, vẫn còn có mấy người ngồi quây quần bên lò sưởi ấm áp, nói cười, ăn điểm tâm, uống trà...

Thời gian dường như ngưng đọng lại chính tại khoảnh khắc này.

Dì Maya dùng mũi giày gạt những mảnh vụn trên mặt đất, rồi ngước nhìn lên ống khói của lò sưởi, không thấy chút ánh sáng nào lọt qua. Bà nói: "Chắc là bị tắc rồi, mai chúng ta thông lại là được. Nhưng cũng không sao, tối nay vẫn nhóm lửa ở đây được."

Dù sao cửa sổ cũng đã rách nát, gió lùa tứ phía, nên cũng không cần lo lắng bị ngạt khói.

Cơn tò mò khám phá tạm thời lấn át sự mệt mỏi, ba người phụ nữ vừa kiểm tra xem trong phòng có "vị khách không mời" nào không, vừa dìu nhau leo lêи đỉиɦ tháp.

Bốn phía lâu đài cổ đều được bao bọc bởi những cánh rừng và dãy núi trập trùng mênh mông vô tận. Ngay cả vào thời điểm tiết trời vẫn còn se lạnh này, khi cỏ cây bên ngoài đều đã úa vàng, thì những cánh rừng kia vẫn một màu xanh um tươi tốt. Nơi xa, tuyết trắng vẫn còn phủ trên đỉnh vài ngọn núi, đan xen với những mảng núi đá đen sẫm, lạnh lẽo và rắn rỏi, hiện lên một vẻ đẹp khác lạ đầy khắc nghiệt. Tầm mắt nhìn ra xa, một không gian bao la vô tận, con người bỗng trở nên nhỏ bé, cô độc.

Thật lâu sau, dì Maya gần như thất thần thốt lên: "Nhìn kìa, đẹp quá!"

Vân Mạc tham lam nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, kết hợp với những cảnh vật đã thấy ven đường, không ngừng sàng lọc và tổng hợp thông tin, rồi đưa ra kết luận ban đầu:

Những cây này lá không lớn, chứng tỏ nơi đây có lẽ ở vĩ độ không thấp, mà mùa đông vẫn xanh tốt, rất có khả năng là loài cây họ thông chịu rét. Loài này thường thường có thể mọc rất cao, hơn nữa trong thân gỗ lại giàu nhựa, là nguồn nhiên liệu rất tốt. Ngoài ra, chúng cũng có thể cho không ít quả...

Trên vùng đất hoang bên ngoài, cỏ vẫn khô vàng ngả sang trắng, nhưng dưới gốc đã lác đác nhú lên những mầm non xanh nhạt, cho thấy mùa xuân quả thực đã đến. Đây không nghi ngờ gì là một tin tốt. Hiện tại vật tư của họ thiếu thốn, thể chất lại gầy yếu, nếu phải đối mặt ngay với mùa đông giá rét thì rất có thể sẽ không chịu đựng nổi.

Dì Maya nhanh chóng bị lạnh đến đỏ cả chóp mũi. Bà nắm chặt chiếc áo khoác dày, miệng phả ra những luồng hơi trắng xóa, chỉ thoáng chốc đã bị gió mạnh cuốn đi, giọng nói cũng trở nên vỡ vụn: "Ngọn đồi này cũng cao hơn hai trăm mét, bốn phía không có kiến trúc nào cao hơn, nghe nói có thể nhìn thấy tổng cộng mười mấy quốc gia ở bốn phương tám hướng đấy."

Holly tròn mắt, thốt lên những lời kinh ngạc đầy thán phục.

Vân Mạc gật đầu, quả thực là vậy.

Nhưng... sự phân bố quyền lực ở thời không này quả thực còn tệ hơn cả châu Âu thời Trung Cổ, lại còn trải qua những cuộc hỗn chiến chủng tộc phức tạp và đủ loại chia rẽ. Hiện tại, hai từ "quốc gia" nghe thì có vẻ ghê gớm vậy thôi, chứ quy mô thực sự cũng chỉ như mấy vương quốc trong truyện cổ Grimm, chỉ cần tùy tiện đi vài bước là có thể gặp được vương tử, công chúa hay quý tộc nào đó. Lúc này nếu có chiến tranh, thì cũng chỉ là cuộc hỗn chiến giữa các làng, phần lớn binh lính đều là nông dân cầm gậy gỗ và nông cụ thô sơ, thậm chí có người còn tay không... Binh khí bằng kim loại thực sự sẽ không dễ dàng được trang bị cho binh lính thường đâu! Trình độ sản xuất cũng chưa đạt tới. Cho nên, mười mấy quốc gia gì đó, nghe cho biết vậy thôi, nhiều nhất cũng chỉ là mười mấy thôn xóm mà thôi.

Chính giữa đài quan sát trên tầng cao nhất có một gác chuông nhỏ, kết cấu tổng thể vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có giá gỗ treo quả chuông đồng là đã mục nát, không còn chịu được sức nặng. Cái vật nặng nề ấy, thân mình phủ đầy lớp gỉ đồng xanh rì, xiêu vẹo đổ trên mặt đất, trông vô cùng đáng thương. Tiếng chuông có sức xuyên thấu cực mạnh, dùng để truyền tin tức, cảnh báo thì rất tốt. Vân Mạc dự định sau này sẽ tìm cách treo nó lên lại.

Mặt trời dần chìm xuống, nhiệt độ giảm đột ngột. Trên đài quan sát ở đỉnh lâu đài, gió mạnh gào thét, quả thực lạnh đến không chịu nổi. Ba người cố nhìn thêm một lúc ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần chìm xuống phía tây, rồi vội vã dìu nhau xuống lầu.

Lạnh quá, lạnh quá!

Leo lên rồi leo xuống một lượt, thể lực của họ gần như cạn kiệt. Cả ba lấy củi và cỏ khô từ trên xe ngựa xuống để nhóm lửa, chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.

Công cụ nhóm lửa lúc này vẫn là đá lửa. Holly thuần thục cọ xát hai thanh đá lửa vào nhau, những tia lửa vàng óng bắn vào nắm bùi nhùi, nhanh chóng làm khô rồi bốc lên những làn khói trắng nhàn nhạt. Những vệt lửa đỏ rực loe ra, lan nhanh như hoa lửa. Ba người vội vàng cúi rạp xuống, tranh thủ trước khi chúng tắt hẳn, phồng má thổi mấy hơi. Một ngọn lửa nhỏ màu cam đỏ run rẩy bùng lên trước mắt họ. Sau lớp cỏ khô là những cành cây nhỏ, rồi mới đến những thanh củi lớn.